mỗi lần đều là tôi nằm không cũng trúng đạn

Chúng ta không có người lao động, ruộng đất vốn không xử lý được, thu hoạch luôn luôn không tốt, hàng năm nộp thuế cũng không còn mấy hạt thóc. Hơn nữa lúc phụ thân ở phía đông thôn Lý bà tử đã rõ ràng chiếm thu hoạch của nhà chúng ta, hiện tại ngay cả phụ thân Theo dõi. Thể loại: Cổ Đại, Dị Giới, Đô Thị, Giá Không, Hiện Đại, Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Nữ Cường, Xuyên Nhanh. Mỗi thế giới ngoài nam nữ chính ra còn cần các nhân vật phản diện để làm nền, hỗ trợ và giúp đỡ các nhân vật chính ra hết nổi bật. Tiền Thiển Vay Tiền Nhanh Ggads. Dịch giả Lạc Đinh Đang7788 nhét một quyển sách vào đầu Tiền Thiển. Tiền Thiển mở ra nhìn, phát hiện là một quyển tiểu thuyết xuyên không. Trước khi xuyên không, nữ chính Lưu Sương là lãnh đạo của một công ti, xuyên qua thành con gái Bạch Lưu Sương của Hộ Bộ thượng thư Đại Tần. Theo lý thuyết, từ giai cấp bình dân xuyên thành quan nhị đại* hẳn nên đắc ý vừa lòng, cuộc sống thoải mái, chỉ tiếc nàng ta là thứ nữ. *Quan nhị đại Chỉ cậu ấm cô chiêu, con của quan chức cấp cao. Ông ngoại Bạch Lưu Sương chỉ là quan thất phẩm chủ bộ Quang Lộc Tự, đối nhân xử thế bình thường, thứ duy nhất đáng khen là sinh được một người con gái như hoa như ngọc. Nhưng mà quan chủ bộ thất phẩm nhỏ bé nhất định không bảo vệ được cô nương xinh đẹp như vậy. Khi mẫu thân Bạch Lưu Sương vừa trưởng thành, một lần dâng hương vô ý đụng phải Bạch phụ thân. Bạch phụ thân xuất thân từ thế gia đại tộc, ngay hôm ấy liền sai quản gia đến báo cho gia đình chủ bộ đưa con gái đến Bạch phủ làm thiếp. Một nhà chủ bộ không dám ngăn cản, chỉ có thể khóc sướt mướt nhìn con gái bị đưa lên kiệu nhỏ vào Bạch gia. Khi Lưu Sương xuyên đến, mẫu thân Bạch Lưu Sương đã sớm bị đương gia chủ mẫu xuất thân là đích nữ Vũ Định Hầu giày vò đến chết. Phụ thân không thương, mẫu thân chết sớm, đích mẫu cường thế, gia thế bên ngoại nhỏ bé, Bạch Lưu Sương sống vô cùng chật vật, mắt thấy đã cập kê, việc hôn sự không người thu xếp. Chính vì cô nương này nghĩ quẩn mà lao đầu xuống hồ nên Lưu Sương mới xuyên đến. Lưu Sương vừa đến, nhân sinh Bạch Lưu Sương theo đó mở ra. Nữ giả nam trang ra ngoài làm ăn, hấp dẫn một đoàn mỹ nam ái mộ nàng ta, sau đó lại khiến Lục Hoàng tử đương triều chú ý. Trải qua vô số lần chia chia hợp hợp, nữ phụ hãm hại, đố kỵ ghen ghét, cuối cùng thuận lợi lấy thân phận thứ nữ gả cho Lục Hoàng tử làm Vương phi. Chuyện này không khoa học! Sau khi xem hết giới thiệu về thế giới, Tiền Thiển đã có suy nghĩ như vậy. Một người bản lĩnh bình thường, xuyên không đến cổ đại đột nhiên cái gì cũng biết, làm ăn buôn bán thuận buồm xuôi gió, thuận miệng đọc thơ cổ, ngay cả cách điều chế thuốc nổ cũng biết! Quả thực là trong nháy mắt hóa toàn năng! "Không có kiến thức!" 7788 rất khinh bỉ Tiền Thiển "Nhưng năng lực của nữ chính khoa học hay không khoa học cũng chẳng liên quan tới cô. Cô làm tốt vai quần chúng là được." "Rốt cuộc tao diễn ai?" Tiền Thiển có chút không rõ, cầm quyển sách lắc lắc. Cô cảm thấy đất diễn của nữ phụ nào cũng nặng ký, ai cũng không thể là nhân vật quần chúng được. "Đây, chính nó. Lời thoại này rất quan trọng, là mấu chốt để thúc đẩy thế giới chủ tuyến phát triển, nhất định phải nhớ rõ." 7788 chỉ điểm giang sơn. Tiền Thiển vừa thấy, quả thực... rất quan trọng! Lần đầu tiên nam nữ chính gặp mặt, muốn quan trọng bao nhiêu có bấy nhiêu! Nam chính Lục Hoàng tử Yến Hành cải trang du ngoạn, ăn cơm ở tửu lâu quên mang tiền, trong lúc xấu hổ vừa đúng gặp được nữ chính Bạch Lưu Sương giả nam bàn chuyện làm ăn. Bạch Lưu Sương ra tay giúp đỡ, hai người mới gặp như đã quen thân, gian tình... A không... cảm tình phát triển nhanh chóng. Tiền Thiển vừa chứng kiến thời khắc gian tình bắn bốn phía mang tính chất lịch sử quan trọng, vừa đảm nhiệm nhân vật quan trọng không thể thiếu - tiểu nhị qua đường. Hơn nữa còn có hai lời thoại quan trọng. Câu thứ nhất "Đại gia, nhìn ngài ăn mặc sang trọng như vậy, sao có thể ăn cơm không trả tiền chứ. Thật là không thể nhìn người qua tướng mạo được." Câu thứ hai "Muốn trốn nợ cũng không dễ như vậy." Tiền Thiển °△° Nhiệm vụ vĩ đại mà quang vinh như này cứ giao cho tôi! "Làm người qua đường cũng rất dễ có tiền đồ." Hệ Thống an ủi Tiền Thiển. "Nếu rất có tiền đồ thì tiểu nhị nguyên gốc đâu? Chuyện này tùy tiện tìm một NPC là được, sao tao lại phải đi?" Tiền Thiển hoàn toàn không tin. "Thế giới này độ tự do tương đối cao, ngoại trừ tuyến nhân vật quan trọng, ý thức của những người khác không chịu ảnh hưởng nhiều, cơ bản tự do hành động là chính. Vì tiểu nhị NPC chạy đường nguyên gốc đã tới tiệm thuốc Đông y học nghề, không thể đi làm tiểu nhị, Cục Quản Lý chúng tôi không chắc NPC thay thế có nói được lời thoại thúc đẩy chủ tuyến phát triển không. Ngược lại, một tiểu nhị thông minh lanh lợi mới có thể nói được lời thoại châm chọc nam chính." 7788 giải thích. "A... Được rồi. Tao làm một người qua đường, khi nam nữ chính đều ở đó thì nói ra lời thoại. Như vậy là hoàn thành nhiệm vụ đúng không?" Tiền Thiển do dự nói. "Nói dễ là dễ, rất đơn giản đúng không? Hoàn toàn không có khả năng thất bại. Chạy đường một lần kiếm được 50 điểm tích lũy, tiền lương rất cao." Vẻ mặt 7788 cực kỳ tin tưởng. "Bây giờ đi thôi, đừng lèo nhèo nữa, tôi đã tìm cho cô một túc thể tốt. Nhớ phải tiếp nhận ký ức trước, nếu không sẽ lộ tẩy. Có gì cứ hỏi tôi, tôi luôn ở đây." Hệ Thống nhà mình đã nói đến mức này, Tiền Thiển đành phải buồn bực gật đầu. Một hồi hoa mắt váng đầu, bạn học Tiền Xuyến Tử đổi bản đồ, chính thức bước vào hành trình nhiệm vụ đầu tiên. Mở mắt ra, bốn phía đều là màu đen mịt mờ. Tiền Thiển không biết đang ở đâu, đưa tay kiểm tra, phát hiện trên người cô có chăn mềm, thì ra nguyên chủ cũng đang ngủ. Tiền Thiển thoải mái nghĩ, một khi đã như vậy thì cứ dựa theo lời 7788 dặn, trước tiên tiếp nhận ký ức. Một lát sau, Tiền Thiển mở mắt ra, vẻ mặt ngây ngốc bắt đầu kêu gào Hệ Thống "7788, chuyện gì thế này? Có phải nhầm lẫn ở đâu không, hình như tao là một cô thôn nữ." "Không sai, không sai. Trước mắt túc thể thích hợp nhất chỉ có cô ấy. Chúng tôi không phải chọn bừa người, trong thế giới diễn sinh mọi người đều là cơ thể sống thực sự. Cục Quản Lý không thể tùy tiện xâm chiếm cuộc sống người khác, trừ khi là nhiệm vụ nghịch tập với giá trị lớn, nếu không chúng tôi đều phải tìm túc thể sắp chết hoặc đã chết." "Thế nhưng cô nương này không bệnh không tai, sao cô ấy có thể chết được." Tiền Thiển vẫn không hiểu đầu đuôi thế nào. "Thật sự không sai đâu Tiền Xuyến Tử. Cô không tới thì sáng mai cô nương này sẽ thắt cổ tự tử. Tôi đã tra thời gian khi cô ấy đi, tránh cho cô vừa vào đã bị treo cổ, đỡ khó chịu." 7788 giơ chân giải thích, sao Hệ Thống vĩ đại có thể mắc sai lầm được. "Ra vậy." Tiền Thiển cảm thán một câu. Túc thể của cô là một tiểu cô nương mười ba tuổi, họ Trương, không có tên, phụ mẫu đều gọi nàng là Ngũ Nương. Phụ thân Ngũ Nương là một thư sinh không có tiền đồ, ngay cả thi tú tài cũng không đỗ, đành phải mở lớp dạy chữ trong thôn, lừa gạt ít tiền. Mẫu thân Ngũ Nương là một thôn phụ đứng đắn, đối nhân xử thế ôn hòa. Đừng thấy Trương Ngũ Nương tên là Ngũ Nương mà hiểu lầm, thật ra nàng là con gái một. Chính xác là Trương thị sinh năm đứa con nhưng chỉ Ngũ Nương còn sống. Vì nhà không nuôi sống được con nhỏ nên trong thôn đã có khá nhiều tin đồn, nói Trương thị khắc thân. Nhưng phụ thân Ngũ Nương vai không thể khiêng, tay không thể nâng, toàn bộ một nhà đều nhờ vào một tay Trương thị lo toan, bởi vậy cuộc sống trôi qua coi như êm đềm. Trương Ngũ Nương là một cô thôn nữ bình thường, tướng mạo bình thường, tính cách dịu dàng, từng theo phụ thân học vài quyển sách trong nhà, đương nhiên học vấn không cao. Nghiêm túc mà nói, trình độ của phụ thân Ngũ Nương cũng chỉ là đồ bỏ đi. Nhưng cô nương biết chữ tính cách dịu hiền này rất được chào đón trong thôn nhỏ, cho nên từ khi Ngũ Nương mười tuổi đã bắt đầu có người đến làm mai. Năm mười hai tuổi, Trương thị đã đính hôn cho nàng với đứa cháu của phú hộ Tôn gia làng bên. Nói là phú hộ Tôn gia nhưng trong nhà chỉ có hơn hai mẫu ruộng mà thôi, vẫn là nông dân đứng đắn. Dịch Lạc Đinh ĐangYến Hành nghe thấy Ám Nhất dặn dò Tiền Thiển, sau khi ra cửa, không đợi Ám Nhất mở miệng đã chủ động nói "Dạ yến trong phủ Tứ ca tối nay bảo Ám Tam và Ám Thất đi theo."Ám Nhất đáp lời "Tạ chủ tử, lát nữa ta bàn giao xong sẽ tới đón con gái ta."Yến Hành chỉ gật đầu không nói. Ám Nhất nhìn hắn một cái, nói như lẩm bẩm "Ai da! Con gái lớn rồi, qua mấy ngày nữa vẫn nên bảo con bé xin nghỉ, về nhà ngoan ngoãn thêu đồ cưới, đỡ khiến ta và mẹ con bé lo hơn."Yến Hành nhìn y một cái, hỏi "Không phải vẫn chưa lập gia sao?"Ám Nhất lén quan sát sắc mặt Yến Hành, cười đến vô hại, đáp "Qua vài tháng nữa là mười bốn, ta và thê tử ta định tìm cho con bé một nhà gia thế bình thường, đính hôn trước, qua vài năm nữa mới gả đi."Yến Hành nghe vậy ánh mắt lóe lên, hỏi "Nhà khác đều nghĩ trăm phương ngàn kế để khuê nữ gả vào vọng tộc, sao ngươi lại muốn tìm nhà bình thường?"Ám Nhất cúi đầu cười "Người khác không biết, chẳng lẽ ta lại không biết sao, vọng tộc nhà cao cửa rộng nào tốt như thế, dù ta có bổng lộc Kim Ngô Vệ tứ phẩm, nhưng chấp chưởng Ám Vệ Doanh, không có chức thật bên ngoài, trong mắt người ngoài không được coi là có bối cảnh vững chắc. Chính thê của thế gia vọng tộc mà không có nhà mẹ đẻ chống lưng sẽ chịu không ít đau khổ. Hai chúng ta không muốn con bé chịu tội này. Nếu là tiểu thiếp thì càng không có khả năng, ta quyết không để con ta làm thiếp."Yến Hành im lặng nghe y nói, nhanh chóng trèo lên xe ngựa, vung màn xe vụt một cái, cũng không biết ai chọc hắn giận. Ám Nhất cũng không để ý tới hắn, tự mình ẩn đi, âm thầm bảo kia Yến Hành và Ám Nhất đi rồi, bên này Tiền Thiển lại cảm thấy ánh mắt mọi người xung quanh nhìn cô có phần là phải là triệu hồi cha ở trên đường một lần sao, có gì mà ngạc nhiên, Tiền Thiển có chút cáu giận nghĩ. Cô không biết là, triệu hồi cha ở bên đường là một phần, khiến người ta tò mò hơn là một tiểu nhị chạy đường triệu hồi được người cha đeo lệnh bài Kim Ngô Vệ tứ phẩm. Đây mới là nguyên nhân chủ yếu khiến cô bị người ta vây Nhất đi theo Yến Hành đã lâu, sau khi nắm Ám Vệ Doanh, không chỉ ám vệ phủ Lục hoàng tử mà bộ phận Ảnh Vệ trong cung cũng do y huấn luyện. Bởi vậy không ít người phe Lục hoàng tử từng gặp Ám Nhất. Mọi người đều biết Ám Nhất là người thân Yến Hành, rất tôn trọng Thiển vừa quay về lầu hai thì có một công tử hiền lành đang ăn cơm chào hỏi cô "Thì ra cô là người nhà tướng Tả Vệ Trung lang... Ớ... Trẻ nhỏ à? Bảo sao Lục... Công tử buông lời che chở ngươi."Tiền Thiển quay đầu nhìn vị công tử này, cũng không nhận ra, nhưng chức vụ cha cô ở Kim Ngô Vệ đích thật là tướng Tả Vệ Trung Lang. Mà giờ nghe giọng điệu nói chuyện của vị công tử này, dường như biết Yến Hành là Lục hoàng tử, cũng biết cô là nữ nữa dường như người này cũng là khách quen. Thấy bình thường Yến Hành tới dùng cơm nhưng hắn chưa bao giờ tới quầy rầy, nghĩ là biết người một tới đây, Tiền Thiển nhếch môi cười cười, gật đầu về phía vị công tử kia, đáp "Đúng vậy! Công tử ngài quen cha ta?"Vị công tử lạ mặt kia gật đầu đáp "Từng gặp vài lần." Nghĩ nghĩ vừa cười vừa nói một câu "Chẳng trách lần nào Lục công tử đến cũng do ngươi hầu hạ."Người nói vô ý, người nghe có tâm, người biết thân phận Yến Hành nghe lời này, trong lòng đều có một cảm giác bừng tỉnh đại ngộ. Đúng nha!!! Hoàng tử cao cao tại thượng đột nhiên chạy tới tửu lâu thường dân dùng cơm, hơn nữa ngày nào cũng chỉ định một tiểu nhị hầu hạ. Chuyện này nghĩ thế nào cũng thấy kỳ giờ biết rồi, tiểu nhị lần nào cũng hầu hạ Lục hoàng tử là người thân Tướng Tả Vệ Trung Lang của Lục hoàng tử, mọi người lập tức não bổ được một câu chuyện gián điệp lớn. Đã nói rồi, sao Lục hoàng tử anh minh thần võ lại nhàm chán như vậy, vì giày vò tiểu nhị này mà thường xuyên tới đây, nhất định là có chuyện lớn gì đó!!!Không thể không nói, năng lực não bổ của nhân loại thật sự là dũng mãnh. Dưới tình huống không biết gì, Tiền Thiển đã bị một đám nhân mã phe Lục hoàng tử não bổ thành gián điệp nằm vùng. Đợi khi cô biết chuyện, đã chậm! Cô đã bị sự não bộ quá hạn này hố cho một mẻ...Tới giờ Tiền Thiển cũng không ngờ một diễn viên quần chúng như cô lại là nghề nghiệp nguy hiểm như vậy. Hiện giờ cô bị trói trên một chiếc ghế, bao tải bịt kín đầu. Loại chuyện bị trói này không phải luôn là đồ độc quyền của nam nữ chính hả, sao lại dính tới cô?"7788, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Tiền Thiển thật sự là quá hoang mang."Trong nội dung chính tuyến không hề có chuyện ngươi bị bắt cóc. Đây là thế giới tự do, không thể khống chế sự phát triển, cho nên, Tiền Xuyến Tử, cô vẫn nên ngẫm lại xem mình đã đắc tội ai đi." 7788 buông tay không chịu trách Thiển "Đã hiểu! Câu nói này có nghĩa là, “Không biết vì sao cô lại bị bắt cóc tống tiền”, nói nhảm nhiều như vậy làm gì!"7788 "Đã nói tất cả đều là thế giới tự do, thế giới tự do, nó xảy ra chuyện bất thường nào tôi cũng không biết..."Tiền Thiển ? Д?... Rất muốn đập 7788 câm miệng cho hả giận...Tiền Thiển bắt đầu liều mạng nhớ lại chuyện trước khi mình bị bắt cóc. Vài ngày sau chuyện gọi cha bên đường, tháng ngày của cô vẫn trôi qua bình thường, Yến Hành cũng không tới chọc vụ đã hoàn thành, Tiền Thiển còn đang tính có nên đổi công tác không. Lúc mới tới 7788 từng dặn cô phải cố gắng học thêm chút kỹ thuật chuyên nghiệp hữu dụng, giữ lại sau này dùng. Kế hoạch của cô là tới tiệm thuốc làm học đồ, hoặc là theo Ám Nhất học chút võ công gì đó, nhưng chưa kịp thực hiện đã bị người ta bắt cóc tống xanh! Vừa hoàn thành nhiệm vụ hệ thống thì gặp xui! Ngay cả thời gian giảm xóc cũng không cho! Tiền Thiển oán giận lẩm bẩm, vẫn không nghĩ ra mình đã đắc tội người ta ghét là, ngày qua ngày bận rộn công việc chạy đường cũng không giúp cô học được kỹ năng bảo mệnh nào, bởi vậy chuyện duy nhất Tiền Thiển có thể làm hiện giờ là, là... chờ bọn cướp tới hỏi, xem chúng có bắt nhầm người không...May mắn là không để Tiền Thiển chờ quá lâu, đã có người tới tiếp đãi nàng. Bao tải trên mặt bị vạch ra, sau khi Tiền Thiển thích ứng ánh sáng thì vội vã quan sát hoàn cảnh xung tốt! Một căn phòng trống trải, cửa sổ đóng kín, trong phòng chỉ có một cái ghế và một cái bàn. Trên mặt bàn không đặt gì, ngay cả một chén trà đổ cũng không có. Đứng trước mặt cô là một nam nhân dáng người bình thường nhưng trong mắt tinh quang bắn bốn phía, nhìn qua cũng biết không phải loại lương thiện. Bởi vậy kết luận là... Tuyệt đối cô không thể tự mình chạy thoát được!Tiền Thiển chăm chú nhìn nam nhân trước mắt, xác định quả thật mình chưa nhìn thấy gã, cũng không cảm thấy mình có khả năng nào đắc tội gã, nên cân nhắc một chút rồi mở miệng hỏi "Vị đại gia này, ta cũng không nhận ra ngài, có phải ngài đã bắt nhầm người không? Ngài muốn tiền chuộc hả? Nếu đúng như vậy, ngài đừng tìm nhầm người. Ta là học đồ chạy đường Trạng Nguyên Lâu, nhà ta ở thành Nam, ngài phải tới Trương gia thành Nam tìm cha ta đến chuộc ta mới được." Tiền Thiển có một công việc tốt là làm nhân vật quần chúng tại Cục Quản Lý Thế Giới. Không ngờ một công việc đơn giản như vậy lại xuất hiện đủ loại tình huống. Nam chính kia, ngài đi chết luôn đi được không? Tui là diễn viên quần chúng nghiêm túc đó. P/s - Tác giả đã khẳng định là 1v1. - Tác giả và nhân vật chính trưởng thành qua từng thế giới, tuy là bút mới nhưng được nhiều độc giả đánh giá cao. Dịch Lạc Đinh ĐangCứ như vậy, bạn học Tiền Xuyến Tử tới lớp học đàn vào ba, năm, bảy trong tuần, những hôm khác thì luyện đàn học từ vựng trong chung cư nhỏ của Vũ thấy khá là kỳ lạ. Em gái nhà mình đã tốt nghiệp đại học, hẳn nên bắt đầu cân nhắc lấy chồng chứ nhỉ? Anh nghĩ tới nghĩ lui cũng không hiểu sao em gái lại bắt đầu muốn làm học Thiển cảm thấy rất đau khổ. Chán ơi là chán!!! Ngày nào cũng muốn bỏ cuộc! Tiếc là cô không thể làm thế! Lúc học nhàm nhán Tiền Thiển đều tự an ủi mình, chẳng phải việc này so với vận chuyển đồ ăn sau bếp Trạng Nguyên Lâu sướng hơn rất nhiều sao?Tiền Thiển thật lòng nhận thấy học hai môn đã bề bộn nhiều việc, kết quả 7788 còn liên tục lải nhải "Tôi cảm thấy ngày hai, bốn, sáu không tới lớp rất lãng phí, chi bằng học luôn vẽ tranh đi..."Tiền Thiển vô cùng tức giận "Lăn đi! Học tiếng Anh với luyện đàn không tốn thời gian hả? Vẽ tranh đâu phải chỉ đi học là học được, còn phải tốn thời gian luyện tập đấy, ở đâu ra lắm thời gian thế hả?!"Thế là, Tiền Thiển dựa trên nguyên tắc tham thì thâm, giải quyết một môn là một môn, tranh thủ học cái gì là tinh thông cái đó, bỏ ngoài tai một cái đã qua một tháng, Tiền Thiển chính thức trở thành trạch nữ. Trừ Mạc Vũ thường xuyên tới gõ cửa lải nhải túm Tiền Thiển về nhà ăn cơm thì không có ai đến tìm cô. Cho đến khi Triệu Mính Huyên đến gõ cửa, Tiền Thiển còn chưa kịp phản ứng, cô đã sớm quên mất bà cô này."Có chuyện gì không?" Tiền Thiển dửng dưng nhìn Triệu Mính Huyên trước mặt, còn tưởng cô ta không để ý tới việc cắt đứt liên lạc là xong rồi, ai ngờ còn tìm tới cửa. Thật phiền! Tiền Thiển có vài phần không kiên nhẫn."Mạc Tình, sao cậu lại lạnh nhạt như thế chứ, tớ đã gọi rất nhiều cuộc cho cậu nhưng không ai bắt máy cả. Người ta thì lo sợ cậu xảy ra chuyện, kết quả cậu lại không biết ơn chút nào." Trong mắt Triệu Mính Huyên có vài phần bực mình nhưng giọng nói vẫn tỏ ra ôn hòa."À, hai ngày trước tôi mất điện thoại nên thay cái mới luôn." Tiền Thiển không buồn liếc mắt "Cậu tìm tôi có chuyện gì không?""Chúng ta là bạn thân nhất mà, tớ nhớ cậu nên tới thăm cậu một chút không được ư? Sao cậu lại không mời tớ vào nhà, thật là không lễ phép mà. Không phải tớ thích nói đâu nhưng cậu vốn không thông minh cũng chẳng xinh đẹp, những chi tiết này cậu nên chú ý một chút, nếu không trừ tớ ra thì làm gì còn ai muốn kết bạn với cậu." Triệu Mính Huyên không khách khí đẩy Tiền Thiển ha, nhớ tôi ấy hả, quỷ mới tin cô. Một tháng không liên lạc cũng đâu thấy cô tới cửa, hôm nay nhất định có chuyện mới trình tam bảo. Tiền Thiển đi sau Triệu Mính Huyên bĩu môi, nhìn cô ta không coi ai ra gì vào nhà ngồi trên ghế sa lon, giống như cô ta là chủ nhân căn phòng này."Mính Huyên, rốt cuộc hôm nay cậu đến đây có chuyện gì vậy, gần đây tôi hơi bận, lát nữa còn ra ngoài, thật sự không rảnh tiếp đãi cậu." Ngoài mặt Tiền Thiển vẫn cố tỏ ra lễ phép, trong lòng lại cực kỳ muốn hất cẳng con đi*n này ra ngoài."Ơ kìa! Lâu ngày không gặp, cậu lại đối xử với tớ như vậy sao?" Triệu Mính Huyên chu môi, bày ra bộ dáng hờn dỗi, nhưng lời thốt ra từ miệng lại vô cùng độc địa "Cậu thì có việc gì được chứ. Cái gì cậu cũng không biết, năng lực thì có hạn, cũng không tìm được việc thì bận ở đâu ra. Chỉ có tớ mới không chê cậu, còn làm bạn với cậu.""Ừ, ừ, đúng là tôi đang bận tìm việc làm, cho nên Mính Huyên cậu có gì thì nói nhanh chút đi, tôi sắp phải ra ngoài rồi." Tiền Thiển lười so miệng lưỡi với cô ta, chỉ muốn mau mau đuổi đi cho xong việc."Tìm việc đâu phải chuyện quan trọng gì chứ, người như cậu cũng không tìm được công việc nào ra hồn. Lại nói, cậu đâu thiếu tiền, thấy cậu thuê căn chung cư này là biết rồi. Dù căn hộ không lớn nhưng giá nhà chỗ này rất đắt." Triệu Mính Huyên tỏ vẻ không thèm để ý."Ông chủ là người quen trong nhà nên cho tôi thuê với giá rẻ, chưa từng tăng giá." Tiền Thiển vẫn bình trước tới nay Mạc Tình chưa bao giờ nói chuyện trong nhà với bạn bè cùng lớp nhưng Triệu Mính Huyên thông qua căn nhà cô thuê đoán được trong nhà Mạc Tình không thiếu tiền. Giờ nghe Tiền Thiển nói vậy, trên mặt Triệu Mính Huyên có thêm vài phần khinh Thiển nhìn sắc mặt cô ta, im lặng không nói. Cô cũng không nói sai, ông chủ là ba cô, chẳng phải là người quen sao? Về phần Triệu Mính Huyên bổ não ra thứ gì thì không liên quan tới cô. Chẳng qua cô thật sự không muốn tiếp tục tám chuyện với Triệu Mính Huyên, phí thời gian!"Mính Huyên, rốt cuộc cậu có chuyện gì vậy? Tôi sắp phải ra ngoài, nếu không có chuyện gì thì hôm khác nói sau." Gương mặt Tiền Thiển lạnh nhạt nhìn Triệu Mính Huyên.“Chẳng phải tớ cũng vì cậu sao!" Triệu Mính Huyên liếc Tiền Thiển một cái "Được rồi được rồi, tớ không muốn nói nhảm với cậu, trực tiếp bảo cậu vậy, xế chiều ngày mai đi với tớ một chuyến.""Tôi không rảnh, nói với cậu rồi, gần đây tôi khá bận.” Tiền Thiển trực tiếp từ chối."Cậu đừng có không biết tốt xấu, tớ giới thiệu bạn trai cho cậu đấy. Mặt mũi cậu không đẹp, đầu cũng không thông minh, công việc thì không có, dựa vào chính cậu có thể gả được cho ai chứ! Chỉ có tớ lo cho cậu, gặp đàn ông tốt lập tức giới thiệu ngay cho cậu." Triệu Mính Huyên bày ra bộ dáng cúi đầu nhân Thiển nghĩ một lát là biết chuyện gì xảy ra. Con nhỏ Triệu Mính Huyên này đúng thật là hàng hiếm thấy, cô ta cực kỳ hứng thú với việc giới thiệu người đàn ông thích cô ta cho Mạc Tình, sau đó khi người kia gai mắt Mạc Tình rồi thổ lộ với cô ta thì cô ta từ chối "Rất xin lỗi, bạn thân tôi thích anh, tôi không thể tranh với cô ấy."Tiền Thiển đoán tình trạng này thật sự là một loại bệnh tâm lý, có vẻ như đàn ông cô ta ghét mà ghét Mạc Tình sẽ thỏa mãn tâm lý trong lòng Triệu Mính Huyên."Nếu tốt như vậy thì tự cậu giữ đi, tôi không vội đi tìm bạn trai, giờ tìm việc quan trọng hơn." Tiền Thiển bày vẻ mặt lạnh lùng."Ai nha, chẳng lẽ cậu nghĩ dựa vào bản thân mình có thể tìm được thứ gì tốt sao? Tớ đã nói với điều kiện này của cậu thì tìm được cũng không tệ rồi, đừng bày đặt kén chọn. Cậu nói mà xem, tớ đã tìm không ít người cho cậu, vậy mà chưa từng thành công một lần." Triệu Mính Huyên quan tâm da ha... Giới thiệu đàn ông theo đuổi cô ta cho Mạc Tình, thành công mới lạ. Trong lòng Tiền Thiển cười lạnh. Cô khá tò mò, sau khi cô tới đã quyết không chọc đến Triệu Mính Huyên, sao con nhỏ này không chịu bỏ qua? Chẳng lẽ nhất định phải xé rách da mặt mới được? Nhưng đôi co với loại con gái này rất mất mặt đấy! Tiền Thiển có chút bực mình."Tôi thật sự không..." Tiền Thiển há mồm muốn từ chối tiếp đã bị Triệu Mính Huyên cắt ngang."Tớ đã nói với cậu rồi Mạc Tình, cậu nhất định phải đi. Tớ nói với cậu rồi, bỏ lỡ lần này nhất định cậu sẽ hối hận..." Triệu Mính Huyên không chịu bỏ qua, nhìn bộ dạng có lẽ cô ta định nói một tràng dài nữa."Dừng! Được, tôi đi, nhưng sáng mai tôi thật sự có việc, cho nên thời gian địa điểm thuận lợi tôi mới đi được." Tiền Thiển hít sâu một Mính Huyên nghe vậy hài lòng cười một tiếng "Vậy còn tạm được, cậu nói đi, nghe cậu một lần."Không ngờ vẫn là tôi chiếm hời đúng không, trong lòng Tiền Thiển phỉ nhổ nhưng vẫn bình tĩnh cười nói "Hai rưỡi chiều mai, quán cà phê CoffeCo đường Kính Hồ số 632. Sáng mai tôi có việc cạnh đường Kính Hồ, cửa tiệm kia không tệ, nhất định cô sẽ thích."“Được, cứ như vậy, tới lúc đó gặp sau." Triệu Mính Huyên thoải mái gật đầu, đứng dậy chuẩn bị Thiển tiễn cô ta ra cửa, đóng cửa xoay người lại, trên mặt lộ ra một nụ cười gian trá, ha ha, là Triệu Mính Huyên cô tự tìm đấy. Thể loại Cổ Đại, Dị Giới, Đô Thị, Giá Không, Hiện Đại, Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Nữ Cường, Xuyên NhanhMỗi thế giới ngoài nam nữ chính ra còn cần các nhân vật phản diện để làm nền, hỗ trợ và giúp đỡ các nhân vật chính ra hết nổi bật. Tiền Thiển vốn nghĩ rằng những nhân vật pháo hôi như vậy cũng khá quan trọng trong cốt truyện, ai ngờ gặp được Cục Quản lý Thế giới, cô mới biết còn một loại nhân vật còn pháo hôi hơn cả pháo hôi - người qua đường...Chỉ là một nhân vật quần chúng để xúc tiến tình cảm của nam nữ chủ thôi, cô cho rằng rất dễ hoàn thành, sau đó mỹ mãn thu hoạch tích phân, làm giàu, làm giàu aaa... Thế mà lại xảy ra đủ thứ tình huống không ngờ được."Nam chính à, ngài đi chết đi được không? Tôi chỉ là diễn viên quần chúng."P/s- Tác giả đã khẳng định là Tác giả và nhân vật chính trưởng thành qua từng thế giới, tuy là bút mới nhưng được nhiều độc giả đánh giá cao.

mỗi lần đều là tôi nằm không cũng trúng đạn