một lần gặp gỡ một đời bên anh
Quốc Bình - Thanh Hòa quyết định "về chung một nhà" sau 4 năm yêu xa và 2 lần gặp gỡ. Chia sẻ về chuyện tình của mình, Thanh Hòa cho biết cả hai quen nhau qua mạng xã hội, khi đó chị đang ở Đà Nẵng còn Quốc Bình làm việc tại nước bạn. Sau một tuần trò chuyện, cả
Ngay từ giây phút ấy, anh bỗng có cảm giác "vợ mình đây rồi". Nana ngay sau đó đã đi đi lại lại vài lần để kiểm tra xem Tremaine có đi cùng ai không. Lúc đó anh vô cùng bồn chồn, lăn tăn không biết cô gái trẻ đầy cuốn hút ấy đã có chồng hay có bạn trai chưa. Tremaine kể: "Tôi đã đi du lịch qua Mỹ để gặp anh trai ở Tennessee.
Phút Giây Gặp Gỡ, Một Đời Bên Nhau (Tái Bản 2019) Thông tin tác giả Hoa Thanh Thần Vào trang riêng của tác giả Xem tất cả các sách của tác giả Câu chuyện kể về duyên phận "trời đánh" của một bà chủ tiệm áo cưới ba mươi tuổi vẫn chưa chồng Thị Y Thần và anh chàng Lục Thần Hòa.
Lúc sau khi Tô Tinh Dã trở về, đúng lúc gặp được thím Trần chuẩn bị bưng cà phê lên tầng, trong khoảng thời gian này tuy rằng Tô Châu vẫn luôn ở nhà, nhưng mặc dù ở nhà, vẫn có một đống tài liệu cần ông xử lý như cũ, một ngày không biết là dành bao nhiêu thời gian ở phòng làm việc, cô bước nhanh tới, gọi một tiếng, nói: "Thím Trần, để con đi, cũng không còn sớm, thím đi về
Cùng nhìn lại những lần nam diễn viên Việt Anh hóa thân thành người đàn ông chung thủy. Nhắc đến Việt Anh, tin rằng đa phần khán giả sẽ nghĩ ngay đến Cao Thanh Lâm trong Cảnh sát hình sự: Chạy án hoặc Phan Hải trong Người phán xử. Thực tế, hình ảnh "trai đểu" vốn cũng
Bạn trai lén gặp gỡ tình yêu đầu của anh Tôi 30 tuổi, bạn trai 27 tuổi, yêu được bốn năm, chuẩn bị cưới cuối năm; ai cũng nhận thấy tình cảm anh dành cho tôi rất nhiều. Anh luôn yêu chiều tôi mọi thứ, hầu như cuộc sống của tôi đều có anh bên cạnh. Anh đưa đón tôi đi làm, đi chơi với bạn bè, hỗ trợ tôi trong công việc vì hai đứa cùng ngành.
Vay Tiền Nhanh Ggads. Editor B-52 Tô Tinh Dã thoải mái dựa lưng vào ghế ngồi phía sau. Có thể là hệ thống sưởi trong xe được khởi động đã đủ độ ấm, hoặc là bản thân cô đã cực kỳ mệt mỏi, hoặc cũng có lẽ là do ngồi cạnh người có thể nương tựa vào nên cô không hay không biết gì nặng nề chìm vào giấc ngủ. Đoạn đường phía trước có đèn xanh đèn đỏ, Thẩm Vọng Tân dừng xe, ánh mắt dịu dàng của anh dừng lại trên người cô gái đang ngủ say ở ghế phó lái, anh đưa tay giúp cô chặn lại mái tóc không để nó xõa xuống. Mãi tới khi xe chạy vào bãi đậu xe ngầm của tiểu khu, lúc này Thẩm Vọng Tân mới nhẹ nhàng đánh thức Tô Tinh Dã "Tinh Tinh, dậy đi em." Tô Tinh Dã hơi cau mày lại, chậm rãi mở to mắt nhìn hết một vòng xung quanh, phát hiện đây là bãi đậu xe ngầm ở tiểu khu của Thẩm Vọng Tân, cô ngồi thẳng người lại, giọng nói còn mang theo âm thanh non nớt lúc vừa mới tỉnh ngủ "Chỗ này không phải là tiểu khu của anh sao?" Thẩm Vọng Tân giúp cô tháo đai an toàn ra, tiện thể hôn luôn một cái "Ừ, đúng rồi." Tô Tinh Dã khó hiểu hỏi "Không phải chúng ta đi ăn cơm sao?" "Lên nhà rồi ăn nấu cơm cho em." Đôi mắt của Tô Tinh Dã trợn to một chút "Anh, nấu ư?" "Ừ, đi thôi, xuống xe nào." Tô Tinh Dã còn chưa kịp phản ứng lại đã bị Thẩm Vọng Tân đội mũ, đeo khẩu trang, rồi kéo cô đi vào trong thang máy lên lầu. Sau khi vào cửa rồi cô mới nhìn thấy trên tay anh cầm theo nguyên liệu nấu ăn, lúc này cô giống như đã phản ứng được bình thường lại rồi, nên ngạc nhiên hỏi anh "Anh mua nguyên liệu nấu ăn từ lúc nào vậy?" Thẩm Vọng Tân ho khan một tiếng "Là anh lấy ở nhà đem qua." Tô Tinh Dã sửng sốt sau đó lại bật cười. Thẩm Vọng Tân nhìn thấy rõ ràng nét mệt mỏi trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, giọng nói ôn hòa vang lên "Bây giờ anh đi nấu cơm cho em, em lên lầu mở nước ấm tắm đi nhé." Tô Tinh Dã ngoan ngoãn gật đầu. Ở chỗ của anh có chuẩn bị sẵn đồ vệ sinh cá nhân cho cô, lại có một ít quần áo mà lúc trước cô để lại đây. Sau khi Tô Tinh Dã đã lên lầu rồi, Thẩm Vọng Tân ngay lập tức đem nguyên liệu nấu ăn vào nhà bếp rửa sạch rồi cắt ra, tiếp theo anh làm nóng dầu rồi bắt đầu nấu nướng, mỗi một động tác của anh đều thuần thục lưu loát lại sạch sẽ. Trong lúc anh đang hầm sườn non thì điện thoại đang để trong phòng khách reo lên, anh rửa tay xong rồi mới đi ra nhìn tên người gọi tới trên màn hình. Giọng của Thẩm Vọng Trinh từ đầu bên kia truyền vào điện thoại "Em không ở trong phòng à? Đi đâu đó?" "Em ra ngoài rồi." Anh nghĩ nghĩ rồi lại nói thêm một câu "Tối nay em không về lại nhà đâu." "Hừ, anh nghĩ là em ngứa đòn rồi đúng không?" Kế đó anh ấy đảo mắt một vòng rồi nói "Aizz, không phải là em ở chung một chỗ với cô gái nhỏ nào đó chứ?" Thẩm Vọng Tân nhìn về phía nồi sườn non hầm trong nhà bếp rồi nói "Được rồi, em không thèm nghe anh nói nữa, em cúp máy đây." Thẩm Vọng Trinh nghe thấy tiếng "Tu tu ___" từ đầu dây bên kia, hình như là anh ấy nghĩ ra chuyện gì đó, khóe miệng tự nhiên nhếch lên. Vừa đúng lúc mẹ Thẩm đi tới, nhìn thấy con trai lớn đang đứng trước cửa phòng con trai nhỏ ngây ngô cười thì hỏi "Con đang làm gì ở đây vậy?" Thẩm Vọng Trinh lập tức hồi phục lại tinh thần, giấu điện thoại vào trong áo "Không có gì đâu mẹ, mẹ ra đây làm gì vậy?" Mẹ Thẩm nhìn anh ấy một cái "Còn có thể làm gì chứ, mẹ đi nấu hai phần sủi cảo cho anh em tụi con đấy." Ông ngoại đã đi ngủ từ sớm, còn ba Thẩm với mẹ Thẩm cũng không có thói quen ăn bữa khuya, cho nên năm nào cũng chỉ có hai anh em bọn họ cùng ăn thôi, dù vậy nhưng mẹ Thẩm vẫn vui vẻ đi nấu sủi cảo cho bọn họ. Thẩm Vọng Trinh tức khắc cản bà lại "Không cần nấu, mẹ không cần nấu đâu, con không ăn đâu." "Con không ăn còn Vọng Tân thì sao?" Thẩm Vọng Trinh cười nói "Nó à, nó cũng không ăn đâu mẹ." "Hả?" Mẹ Thẩm cảm thấy có điều gì đó không hợp lý lắm. Thẩm Vọng Trinh "haizz" một tiếng rồi đặt tay lên bả vai của mẹ, dìu bà ra khỏi hướng phòng của hai anh em "Mẹ, hai anh em con không ăn, bây giờ cũng không còn sớm nữa, mẹ mau trở về phòng nghỉ ngơi đi." * * * Tô Tinh Dã tắm rửa xong xuôi đi xuống dưới nhà, bên dưới tràn ngập hương vị của thức ăn, là bầu không khí quen thuộc của một gia đinh. Cô nhìn về phía nhà bếp gọi Thẩm Vọng Tân một tiếng, Thẩm Vọng Tân xoay người lại hỏi "Tắm xong rồi à? "Ừm." Cô gật đầu nhanh chân chạy xuống lầu dưới "Anh nấu món gì ngon thế, thơm quá đi mất." Thẩm Vọng Tân nhìn thấy cô một bước đi qua hai bậc cầu thang thì khẩn trương nhắc "Em chậm chút nào." Tô Tinh Dã đi vào trong bếp, nhìn thấy trên bàn ăn đã bày sẵn đồ ăn gọn gàng, có cá có tôm còn có cả sườn non, chân gà thì kinh ngạc hỏi "Ăn cơm có cần phải thịnh soạn như vậy không anh?" Khóe miệng Thẩm Vọng Tân cong cong một nụ cười "Cơm tất niên mà không cần thịnh soạn sao em?" Tô Tinh Dã theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn anh "Hả, cơm tất niên?" "Đúng đó, anh làm cho em cơm đêm tất niên." Tô Tinh Dã cảm nhận được một trận chua xót nháy mắt xông thẳng lên não cô, cô nhanh chóng cắn chặt môi lại. Thẩm Vọng Tân thấy thế, vừa định mở miệng nói chuyện, thì đã thấy người trước mặt đang đi về phía này giang tay ra ôm lấy mình, làm anh bật cười một tiếng "Em lại làm sao nữa vậy?" Cánh tay mảnh mai của Tô Tinh Dã vòng qua lưng anh, cho anh một cái ôm thật chặt. Cô lắc đầu, rầu rĩ nói "Em không làm sao hết, chỉ là, chỉ là em cảm thấy anh đối với em rất tốt thôi." Thẩm Vọng Tân dịu dàng vuốt ve cái ót của cô, anh cười rồi nói "Anh cũng chỉ có một cô bạn gái, à hình như không đúng, lỡ đâu một ngày nào đó em không cần anh..." "Không có đâu." Tô Tinh Dã buột miệng cắt ngang lời nói của anh, cô rúc vào trong ngực anh, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn anh thành thật nói "Em sẽ không bao giờ không cần anh đâu." Thẩm Vọng Tân mỉm cười cúi đầu hôn xuống đỉnh đầu cô "Ừ, anh cũng vậy, ngoài em ra không cần ai hết." Đợi tới lúc dọn hết món ăn lên bàn xong, Tô Tinh Dã chợt nhớ ra chuyện Dương Vân lúc nãy có nhắc cô hôm nay nhớ đăng Weibo, vì vậy cô lập tức lấy điện thoại ra chụp vài tấm hình rồi đăng bài lên Weibo. Tô Tinh Dã S Ăn cơm thôi! Chúc mọi người năm mới vui vẻ, mạnh khỏe! Tinh của tôi hôm nay cực đẹp Tinh Tinh năm mới vui vẻ! Năm nào cũng đều phải vui vẻ nha! Tinh Tinh cưới em Trễ như vậy mới ăn cơm ư? Tinh Tinh vất vả quá đi! Nhớ ăn nhiều một chút nha! Làm nịnh thần của chị gái Chị gái hôm nay quả là cực đẹp đó! Đẹp đến độ em phải nín thở luôn! Cả đời em phải làm nịnh thần của chị đó! Lượng Tân Tân lấp la lấp lánh A a a a, Weibo của Tinh Tinh hôm nay mềm mại đáng yêu quá đi. Hình như trước giờ Tinh Tinh chưa từng đăng Weibo mà mềm mại đáng yêu tới vậy đúng không??? Cả bầu trời đều là tiểu Tinh Tinh Haizz, thế đã tính là gì chứ. Ảnh chụp của Tinh Tinh hôm nay cũng không có photoshop qua đâu. Thật là một tấm ảnh selfie cũng không có mà lại đăng một bàn cơm tất niên chưa qua chỉnh sửa! Ôi mẹ ơi! Sao lại đáng yêu thế cơ chứ!! Thẩm Vọng Tân ở nhà đã ăn một bàn cơm tất niên rồi, cho nên lúc này anh ăn không nhiều lắm, chỉ húp mấy ngụm canh thì đã buông đũa xuống, ngược lại là anh có hứng thú nhìn Tô Tinh Dã ngồi phía đối diện ăn cơm hơn. Hai gò má nhỏ xinh căng phồng nhìn giống hệt một con hamster nhỏ, khiến cho anh có cảm giác chỉ cần nhìn cô ăn cơm cũng đủ thỏa mãn rồi. Anh cười hỏi "Em ăn có ngon không?" Tô Tinh Dã gật đầu "Ngon, em ăn ngon lắm, cực kỳ ngon luôn." Tô Tinh Dã quả thật rất đói bụng, cô còn ăn nhiều hơn ngày thường nửa chén cơm. Thẩm Vọng Tân từ trong bếp đi ra, nhìn thấy Tô Tinh Dã áo khoác cũng không thèm mặc đã chạy ra ngoài ban công, nên anh vòng qua ghế sofa lấy áo khoác rồi mới đi ra đó. Tô Tinh Dã nghe thấy tiếng bước chân thì quay đầu lại, nhìn anh sau đó chỉ về phía đằng xa kia vừa cười vừa nói "Ở bên kia bắn pháo hoa kìa anh." Thẩm Vọng Tân hướng tầm mắt nhìn theo tay cô, sau lại lấy áo khoác trùm lên người cô "Em muốn xem pháo hoa cũng phải mặc áo khoác vào chứ. Em không thấy lạnh à?" Tô Tinh Dã cười rồi dựa lưng vào trong ngực anh "Cũng không đến nỗi." "Không đến nỗi? Mùa đông bị cảm lạnh thì rất dễ chịu đúng không?" Thẩm Vọng Tân vòng tay ôm chặt cô vào ngực mình, cằm anh đặt lên đỉnh đầu của cô. "Không phải là em có anh rồi sao?" "Anh thật sự không giúp em được đâu." Nói xong Thẩm Vọng Tân đột nhiên đưa tay sờ vào túi áo "Đưa tay ra." "Sao vậy anh?" Tô Tinh Dã ngoan ngoãn xòe lòng bàn tay ra. Nắm tay của Thẩm Vọng Tân dừng lại trên lòng bàn tay của cô. Cô khó hiểu vừa định mở miệng ra hỏi, đột nhiên cảm giác hình như có vật gì đó bằng kim loại đang nằm trong tay mình. Cô vô thức cúi đầu nhìn xuống thì phát hiện ra một cái chìa khóa yên tĩnh nằm trong tay, rõ ràng đây là chìa khóa nhà của anh. Tô Tinh Dã theo bản năng xoay lại nhìn anh, trong đôi mắt trong veo của cô mang theo sự kinh ngạc. Thẩm Vọng Tân bị dáng vẻ này của cô chọc cười, anh nhanh chóng nắm bàn tay đang xòe ra của cô lại, đồng thời cũng đem chìa khóa bao bọc bên trong "Tuy là em đã biết mật khẩu rồi, nhưng mà chìa khóa này thì chỉ có một cái, bây giờ anh trân trọng giao lại nó cho em, em nhất định phải bảo quản nó cho thật tốt đó." Tô Tinh Dã nắm chặt tay lại, đêm chìa khóa mà anh vừa đưa cho bỏ vào trong túi áo của mình "Anh yên tâm, em tuyệt đối sẽ cất giữ nó cẩn thận." Nói xong cô lại một lần nữa dựa sát vào trong lồng ngực anh, phía trời xa xa kia vừa hay lại tiếp tục bắn pháo hoa. Pháo hoa bay lên bầu trời đêm chớp mắt vang lên những tiếng nổ lốp bốp, rồi tỏa ra vô số tỏa ra thành những hạt bụi vàng hoặc là kéo dài thành vệt như sao bang, nối tiếp nhau thật chói lọi, trong nháy mắt lại lướt qua. Cô khẽ nói "Đẹp quá đi." Thẩm Vọng Tân cọ cái cằm qua lại trên đỉnh đầu cô "Ừ, rất đẹp." Hai người cứ như vậy mà xem hết màn pháo hoa mừng năm mới, đột nhiên Tô Tinh Dã lên tiếng nói với người đang đứng phía sau "Cảm ơn anh, Thẩm Vọng Tân." Thẩm Vọng Tân "Ừ" một tiếng, âm cuối hơi cao lên tỏ ý thắc mắc. "Cảm ơn anh cho em một cái Tết khó quên như vậy." Thẩm Vọng Tân cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn hơi lạnh của cô, đặt vào trong lòng bàn tay của mình nhẹ nhàng cọ xát "Sau này mỗi năm anh đều sẽ ở cạnh em." Hốc mắt Tô Tinh Dã đỏ lên nhưng miệng vẫn nở nụ cười "Anh hứa rồi thì không được gạt em đâu đó." "Được, tuyệt đối không gạt em." "Anh kể chuyện gia đình anh cho em nghe đi, em rất muốn nghe đó." Thẩm Vọng Tân suy nghĩ một chút rồi nói "...Được rồi. Nhà anh có ông ngoại anh, có ba mẹ anh còn có anh trai của anh nữa. Ba mẹ anh thật sự là những phụ huynh dân chủ hiếm có, chỉ cần không đụng chạm đến nguyên tắc của ba mẹ, thì bình thường đối với hai anh em anh cũng không có yêu cầu gì, chỉ có ông ngoại anh thôi... Ông ngoại là một người nghiêm túc lại rất có nguyên tắc, đối với hai anh em bọn anh đặt yêu cầu rất cao, có thể nói ông ngoại chính là người đã dạy dỗ hai anh em anh lớn lên. Ấn tượng sâu sắc nhất của anh chính là những buổi trưa hè râm ran tiếng ve, ở trong thư phòng tràn ngập hương thơm mực tàu, cầm cây bút thấm mực, còn có cả cây thước nhỏ của ông nữa..." Tô Tinh Dã im lặng nghe anh kể, trong lòng không khỏi cảm thấy hâm mộ và ấm áp. Ba mẹ anh vừa hiền lành lại cởi mở, còn có anh trai cùng nhau lớn lên, có ông ngoại nghiêm túc lại có nguyên tắc, những đứa trẻ trưởng thành từ một gia đình ấm áp như vậy nhất định là sẽ giống như anh, tam quan 1, lễ nghĩa và giáo dục đều thấm vào trong xương cốt. Từ trước tới nay cô vẫn chưa bao giờ được tiếp xúc với một gia đình có truyền thống như vậy. "Vậy anh trai của anh cũng ưu tú giống như anh đúng không?" "Không đâu, anh ấy so với anh còn ưu tú hơn nhiều." Tô Tinh Dã cụp mắt cười, sau đó cô xoay người lại nhón chân lên vòng qua ôm lấy cổ anh "Vậy thì em thật sự là quá may mắn rồi nha. Làm sao em lại có thể gặp được một người bạn trai ưu tú đến thế này chứ?" Thẩm Vọng Tân vòng tay ra sau lưng cô, Tô Tinh Dã cảm nhận được đôi mắt của anh lúc này điềm đạm như biển sâu, tựa như có thể chôn vùi, nhấn cô lún sâu vào đó, kế tiếp cô nhìn thấy đôi môi mỏng của anh bắt đầu mấp máy phát ra âm thanh vừa trầm thấp lại dịu dàng "Không đúng, người may mắn phải là anh đây. Cảm ơn em đã xuất hiện, cảm ơn em đã thích anh, cũng cảm ơn em đã có thể gặp anh." Phút chốc cả người Tô Tinh Dã giống như đang nằm mơ, cô nhìn anh nửa ngày cũng không có phản ứng gì. Chờ tới lúc cô có phản ứng lại, thì đôi môi ấm áp của Thẩm Vọng Tân đã từ trên lông mi cô dần dần đi qua đôi mắt rồi xuống mũi, cuối cùng thì dừng lại trên đôi môi đang run rẩy nhẹ nhàng lướt qua. Sau khi Tô Tinh Dã phản ứng trở lại một lần nữa bị anh ôm lấy, đôi môi vừa mới tách ra lại tiếp tục dán vào nhau, vừa vội vã, lộn xộn lại không hề có chút kỹ thuật nào. Đây là lần thứ hai Thẩm Vọng Tân nếm trải vị mặn chát trong nước mắt của cô. 1 Tam quan bao gồm thế giới quan quan điểm cơ bản của mọi người đối với thế giới bên ngoài và những mối quan hệ giữa con người với thế giới, nhân sinh quan thái dộ và cách nhìn đối với mục đích cơ bản của cuộc sống, giá trị quan cái nhìn tổng quát của một người đối với tầm quan trọng, ý nghĩa của những sự vật khách quan xung quanh." Tam quan của một người quyết định cái nhìn khách quan của người đó đối với thế giới và giới hạn đạo đức của người đó. - -oOo-
A Piece Of MindNgày cuối để xem trên VieON 21/03Một Nửa Mảnh GhépPhim phát sóng vào 22h30 thứ 2 và thứ 3 hàng tuần từ ngày 23/03/2020. Bộ phim Một Nửa Mảnh Ghép - Em Là Một Nửa Đời Anh - A Piece of Your Mind kể về Moon Ha Won Jung Hae In đóng, một lập trình viên trí tuệ nhân tạo tốt bụng từng trải qua nhiều năm yêu đơn phương nên anh dần chấp nhận cuộc sống cô đơn của mình. Sau đó, Ha Won gặp được Han Seo Woo Chae Soo Bin đóng - kỹ sư thu âm cổ điển luôn sống rất lạc quan, cô đã phải lòng Ha Won khi chứng kiến anh chàng kiên trì với mối tình đơn phương. Ha Won và Seo Woo - hai tâm hồn đồng điệu đã cùng nhau vẽ nên một câu chuyện tình lãng mạn mà trong đó họ là nhân vật sách tậpTập 3. Cảm giác lạ1h 4phSeo Woo bị cuốn vào Ji Soo, có gì đó thúc giục cô phải giúp đỡ người này cho bằng 7. Người thay thế1h 18phHa Won đã tặng đôi giày tất cho Seo Woo khi thấy cô gục trong phòng làm 8. Yêu thầm1h 11phHa Won và Seo Woo đã nắm tay nhau. Seo Woo nhận ra được tình cảm của 10. Số mệnh trêu đùa1h 15phKang In Wook là chính là chồng của Ji Soo, tuyệt đối không để In Wook và Ha Won gặp xuất cho bạnNàng Thư Ký Của TôiGiám đốc Do Min Ik bị mất khả năng nhận diện khuôn mặt chỉ nhận ra Gal Hee, cô thư ký vừa bị anh sa thải. Anh giữ cô lại rồi họ nảy sinh tình cảmHơn Cả Tình BạnWoo Yeon và Lee Soo yêu thầm nhau 10 năm nhưng không ai thổ lộ vì không dám bước qua ranh giới tình bạn. Từ bạn thành yêu này sẽ diễn ra thế nào?Trời Đẹp Em Sẽ ĐếnTrời đẹp em sẽ đến là câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng của cô gái Mok Hae Won và chàng trai Im Eun Seob tại một hiệu sách nhỏ ở thị Mãi Tuổi 17Vẫn mãi tuổi 17 nói về anh chàng độc thân Woo Jin. Vì tổn thương đã trải qua 13 năm trước mà anh không muốn có mối quan hệ với người khác giới Mùa HèCuộc gặp gỡ định mệnh của Min Woo và Hae Won đã mở ra câu chuyện tình yêu giằng xé. Liệu đến cuối cùng, họ có thể hạnh phúc bên nhau?Bản Tình Ca Mùa ĐôngMột cuộc tình lãng mạn, cảm động với những lần chia ly, hội ngộ của Joon Sang và Yu Jin. Bộ phim được khán giả khắp châu Á yêu mếnBạn TraiGặp gỡ và có ấn tượng tốt về nhau, định mệnh bằng cách nào đó đã đưa Jin Huyk vào làm tại khách sạn nơi thiên kim tiểu thư Soo Huyn làm giám Trong Đau ThươngMột tài phiệt nghiện bạo hành vợ. Nhờ giải phẫu thẩm mỹ người vợ thay đổi diện mạo sống với danh tính mới, thoát khỏi sự thao túng của người chồngMột Thời Để NhớMột chuyện tình đầy nước mắt. Liệu Soo Jin có vượt qua căn bệnh để không quên tình yêu với Chul Soo khi chứng mất trí nhớ càng lúc càng trở nặng?Đám CướiĐược nuông chiều từ nhỏ, Se Na tin cô có thể có được mọi thứ mình muốn. Nhưng hôn nhân của cô gặp rắc rối bởi hai người họ đều có bí mật riêngChuyện Tình Ở BarcelonaTrong kỳ nghỉ tại Barcelona, đôi bạn thân Vicky và Cristina vô tình gặp và bị quyến rũ bởi anh chàng họa sĩ Antonio, 1 chuyện tình tay ba bắt đầuMelancholia Góc Khuất Học ĐườngChuyện tình đẹp nhưng bị ngăn cấm giữa cô giáo dạy toán xinh đẹp và thiên tài toán học. Liệu họ có thể vượt qua định kiến để ở bên nhau?Tội Ác Ngủ SayNhận ra bị lừa dối bấy lâu nay, Christine phải âm thầm tìm cách nhớ lại và lưu giữ mọi thứ trước khi cô chìm vào giấc ngủ và quên đi tất Ta 165 câu chuyện xoay quanh 5 người bạn chơi thân với nhau từ lớp 10 đến lớp 12. Phim đánh dấu sự lấn sân mảng phim truyền hình của đạo diễn triệu view Luk VânLời Hồi Đáp 1988 - Reply 1988Mối quan hệ giữa năm gia đình chung sống trong một xóm nhỏ vào năm 1988 đan xen vào nhau qua câu chuyện tình cảm gia đình, tình bạn và tình Em Say GiấcCông tố viên Jae Chan phối hợp cùng một cô gái có thể mơ thấy tương lai để ngăn chặn những sự việc xấu sắp xảy ra. Lee Jong Suk vào vai chínhĐiệu Valse Mùa XuânJae Ha và Eun Young là một đôi thanh mai trúc mã bị chia cắt đã lâu. Họ vô tình gặp lại ở Áo, không biết đối phương là người mình thương bấy lâuTiệm Cà Phê LuậtBộ phim tình cảm diễn ra tại Law Café, nơi vừa có thể uống cà phê vừa nhận được tư vấn luật pháp do Lee Seung Gi và Lee Se Young đóng Tình HarvardCâu chuyện là mối tình giữa Hyun Woo và Soo In, họ gặp nhau tại trường Harvard danh tiếng nhưng rồi lại chia lìa họ vì không cùng chí Đến Nơi Có GióCuộc sống và công việc của Hứa Hồng Đậu rơi xuống dốc vì cái chết của người bạn thân nhất. Cô quyết định đến Đại Lý để điều chỉnh tâm Đời MớiTetsuro tình cờ gặp một chàng trai vô gia cư ở bên sông, cho cậu về nhà ở nhờ và làm việc tại cửa hàng gỗ. Từ đây, chàng trai có một cuộc đời mớiLời Hồi Đáp 1997Sung Si Won - fan hâm mộ nhóm nhạc và 5 người bạn thời trung học gặp lại nhau và cùng ôn lại kỉ niệm năm 1997 - khi họ còn là học Năng YêuPhim gây ấn tượng bởi diễn biến tâm lý phức tạp của các nhân vật trong chuyện tình tay ba. Liệu tình yêu có cần sự chi phối của lý trí hay không?Trăng Sáng Mùa ĐôngSae Bom vô tình thấy lá thư do mối tình đầu của mẹ gửi đến, cô bé đưa mẹ sang Nhật để gặp người ấy. Mùa đông năm đó họ lướt qua nhau bao lần mà không hayBình luậnHãy đăng ký tài khoản để chia sẻ bình luận của bạnChâu Chấubộ phim nặng nề, mệt mỏi039***581trời lạnh rồi, xem lại VõPhim hay lắm mọi người ạ. Mấy tập đầu có vẻ khó hiểu nhưng càng xem càng cuốn, nhạc phim cũng đỉnh nốt. Những ngày mưa mà xem phim này là số dzáchh <3Thuỳ Vân Hoàng Thịxem tới tập 3 vẫn chưa hiểu vấn đề gì Vânphim hay mình rất thíchhNguyễn Loanphim nhẹ nhàng nhưng cách quay của đạo diễn hơi khó hiểu, tuy nhiên thì nếu nhóm dụcNguyễn Loanphim nhẹ nhàng và hơi098***636phim xem cũng đc…ai fan hâm mộ của Jung Hae In098***203nhưng dù sao Jisoo cx là ng đã có chồng nên bỏ thôi098***486Sao Won yêu Ji soo thế mà sau khi ji soo chết lại yêu ngay được nu9 nhỉ, cảm giác sao ýMig Ngọchóng snowdrop của anhXem Một Nửa Mảnh Ghép - 12 Tập của Hàn Quốc có sự tham gia của Lee Ha Na, Jung Hae In, Kim Sung Gyu, Chae Soo Bin. Thuộc thể loại Phim bộ
Văn án 1 Thẩm Vọng Tân ra mắt công chúng năm năm, gương mặt mang nét hiền hòa tươi sáng, tính tình được công nhận rất tốt, vừa hợp tác cùng với người mới Tô Tinh Dã trong bộ phim 《Quyền mưu》đã trở thành cặp đôi màn ảnh được chào đón nồng nhiệt nhất, “CP Vọng Tinh” của hai người phá đảo đất một lần phỏng vấn, Tô Tinh Dã được phóng viên hỏi về ấn tượng với Thẩm Vọng Tinh Dã nhìn vào ống kính mỉm cười nhẹ nhàng, từ tốn nói “Thầy Thẩm là người đi trước, cũng giống như một người anh trai rất biết cách chăm sóc người khác.”Sau khi kết thúc phỏng vấn, Tô Tinh Dã về nhà, đèn còn chưa bật sáng đã bị một đôi tay mạnh mẽ nắm lấy, sau đó bị ấn lên vách tường hơi lạnh, cô cảm nhận được hơi thở ấm nồng của người ấy, cô nghe thấy giọng nói có chút ấm ách của anh, “Ngoan, gọi lại lần nữa đi.”Yên tĩnh được hai giây, cô bật cười đỡ trán anh, bờ môi đỏ mọng hé mở “Gọi gì hả anh?”Văn án 2Khí chất Tô Tinh Dã lạnh lùng, là “thần tiên tỷ tỷ” trong lòng người hâm mộ, mãi cho đến khi có một ngày đột nhiên đăng một dòng weiboTô Tinh Dã S Trở thành một fan sự nghiệp đạt tiêu chuẩn* của anh trai!! Anh ơi cố lên!!Đính kèm là một tấm hình phiếu thanh toán mua hàng thành công được cắt ra, phía trên hiện rõ chói lọi ID weibo Tinh Tinh muốn gả cho anh Thiên Tinh Má ơi!! Tinh Bảo cắt sai nick rồi?!!Lượng Tân Tân Cái khí phách ngút trời quen thuộc này!! Cái ID quen thuộc này!! Má ơi!!!Dân cư mạng Má ôi!!! Tài khoản phụ bị phát hiện tại chỗ!!! Chấn động cả nhà!!!!* Mãn Thiên Tinh Tên fandom của Tô Tinh Dã.* Lượng Tân Tân Tên fandom của Thẩm Vọng Tân.*Fan sự nghiệp Cực kì quan tâm đến đường hướng phát triển, con đường sự nghiệp của idol. Rất chú ý đến công ty/đoàn đội, tài nguyên, số liệu và doanh thu. Những fans thuộc nhóm này thường thích những idol/nhóm nhạc có sự nghiệp thành công hoặc tìm mọi cách để phổ biến tên tuổi của idol đến mọi người nếu thần tượng của họ chưa nổi tiếng lắm ST
Văn án Thẩm Vọng Tân ra mắt công chúng năm năm, gương mặt mang nét hiền hòa tươi sáng, tính tình được công nhận tốt, vừa hợp tác cùng với người mới Tô Tinh Dã trong bộ "Quyền mưu" đã trở thành cặp đôi màn ảnh được chào đón nồng nhiệt nhất, “CP Vọng Tinh” của hai người phá đảo đất một lần phỏng vấn, Tô Tinh Dã được phóng viên hỏi về ấn tượng với Thẩm Vọng Tinh Dã nhìn vào ống kính mỉm cười nhẹ nhàng, từ tốn nói “Thầy Thẩm là người đi trước, rất biết cách chăm sóc người khác cũng giống như người anh trai.”Sau khi kết thúc phỏng vấn, Tô Tinh Dã về nhà đèn còn chưa bật sáng đã bị một đôi tay mạnh mẽ nắm lấy, sau đó bị ấn lên vách tường hơi lạnh, cô cảm nhận được hơi thở ấm nồng của người ấy, cô nghe thấy giọng nói có chút ám ách của anh, “Ngoan, gọi lại một lần nữa.”Yên tĩnh được hai giây, cô bật cười đỡ trán anh, bờ môi đỏ mọng hé mở “Gọi cái gì chứ?”Văn án 2Khí chất Tô Tinh Dã lạnh lùng, là “thần tiên tỷ tỷ” trong lòng người hâm mộ, mãi cho đến khi có một ngày đột nhiên đăng một dòng WeiboTô Tinh Dã S Trở thành một fan sự nghiệp đạt tiêu chuẩn* của anh trai!! Anh ơi cố lên!!Đính kèm là một tấm hình phiếu thanh toán mua hàng thành công được cắt ra, phía trên hiện rõ chói lọi ID Weibo Muốn làm Tinh Tinh của anh Thiên Tinh Má nó!! Tinh Bảo cắt sai nick rồi?!!Lượng Tân Tân Cái khí phách ngút trời quen thuộc này!! Cái ID quen thuộc này!! Má nó!!!Dân cư mạng Má ôi!!! Tài khoản phụ bị phát hiện tại chỗ!!! Chấn động cả nhà!!!!*Fan sự nghiệp Cực kì quan tâm đến đường hướng phát triển, con đường sự nghiệp của idol. Rất chú ý đến công ty/đoàn đội, tài nguyên, số liệu và doanh thu. Những fans thuộc nhóm này thường thích những idol/nhóm nhạc có sự nghiệp thành công hoặc tìm mọi cách để phổ biến tên tuổi của idol đến mọi người nếu thần tượng của họ chưa nổi tiếng lắm ST
Chàng thanh niên ngược sáng đi tới, khuôn mặt tuấn tú, mắt mang ý cười, khóe miệng hơi nhếch lên, một giây tiếp theo định nói gì đó, nhưng lời còn chưa nói xong tiếng chuông báo thức bỗng vang lên không hề báo trước, bóng hình người thanh niên trước mắt dần tan biến. Mà người ở trên giường cũng bừng tỉnh mở to mắt, đập vào mắt là trần nhà trắng tinh, cô ngẩn người hai giây, lẩm bẩm nói “Hóa ra là mơ à.”Tô Tinh Dã quệt đi mồ hôi lạnh vốn không hề có ở trên trán, lúc này mới lấy lại tinh thần mà xuống giường, vệ sinh cá nhân, thay đồ, ra ngoài chạy bộ buổi như hai ngày trước, chạy bộ xong quay về, Tiểu Mặc đang đứng đợi ở cửa phòng cô, bọn họ mấy ngày nay đều cùng nhau đi đến phim trường. Trải qua mấy ngày đắm đuối bởi cái đẹp, Tiểu Mặc cảm thấy sức đề kháng của bản thân mạnh lên được một chút. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.“Hôm nay chị phải quay chính thức rồi, có hồi hộp không ạ?” Trên đường đi đến đoàn phim, Tiểu Mặc hỏi Tô Tinh nói không hồi hộp là không thể rồi, suy cho cùng cô trước giờ không tiếp xúc với việc quay phim, thế là cô thành thực gật gật đầu, “Có một chút.” “Không sao, không cần hồi hộp đâu, chị lần đầu quay, chắc đạo diễn Triệu sẽ không quá khắt khe với chị.” Sau khi đến đoàn phim, Tiểu Mặc trực tiếp dẫn cô đến phòng hóa trang diễn viên, Tiểu Mặc nhìn một vòng, gọi một người phụ nữ “Cô Phan, đây là Tô Tinh Dã người đóng Tiên Lạc, cô có thể hóa trang trước cho cô ấy không?Phan Kỳ nhìn về phía bên này, thoải mái nói “Có thể chứ.” Tiểu Mặc dặn dò Tô Tinh Dã vài câu rồi mới rời đi, Tô Tinh Dã chủ động đi về phía Phan Kỳ, gọi một tiếng, “Chào cô Phan.”“Tiểu Tô à, qua ngồi trước đi.”Tô Tinh Dã theo lời qua khi hóa trang, Phan Kỳ nhìn qua chất da của Tô Tinh Dã, bất giác âm thầm cảm thán, không thoa phấn son, răng trắng môi hồng, lông mi dài mỏng giống như môt chiếc quạt nhỏ tinh xảo, con ngươi trong trẻo sạch sẽ, quả thật là tuổi đôi mươi đẹp như Tinh Dã im lặng ngồi trước gương trang điểm, rũ nhẹ đôi mắt để Phan Kỳ tuỳ ý tô điểm lên mặt mình. Vào lúc này, cô nghe thấy một âm thanh có chút quen thuộc từ phía bàn trang điểm không xa vang lên, chính là bốn chữ “cảm ơn cô nhé”, làm cho vẻ mặt hờ hững của Tô Tinh Dã thoáng hiện lên sự biến đổi, cô không nhịn được ngước mắt lên nhìn vào trong gương, Có lẽ bởi vì anh ấy cao lớn và có sải chân dài, cho nên chỉ một thoáng lướt qua mà Tô Tinh Dã không thể làm động tác nghiêng đầu thẳng nhìn qua đó, chỉ là một thoáng lướt như vậy thôi nhưng lại làm cô nhớ đến ký ức của đêm qua, thanh âm rất giống, vóc dáng cũng rất giống…Bởi vì nước da của Tô Tinh Dã trắng tự nhiên, lại gánh vác vai Tiên Lạc trong kịch bản là một vai diễn tinh khôi không vướng bụi trần, cho nên khi Phan Kỳ trang điểm cho cô theo kiểu mang lại cảm giác khá thanh thoát trong trẻo. Bởi vì chất da của Tô Tinh Dã đẹp, vì thế Phan Kỳ trang điểm rất thuần Kỳ nhìn cô gái trong gương, thoáng chốc kinh ngạc, thật ra diện mạo Tô Tinh Dã có mấy phần mang hơi hướng cổ điển, Bây giờ trang điểm kỹ càng liền phơi bày rõ ra, hơn nữa còn hoàn toàn lột tả được mấy phần hàm súc này. Cô ấy phải mất vài giây mới phản ứng lại, nói một cách chân thành "Đẹp, kiểu trang điểm này rất hợp với em đó.”Tô Tinh Dã nhìn thấy gương mặt trang điểm của mình, cô nhẹ nhàng nói “Cám ơn cô Phan.”Phan Kỳ lắc đầu cười, “Nhà tạo hình vẫn chưa đến, em đi thay đồ trước đi đã, thay xong rồi đến tạo hình.”Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.“Vâng.” ***Nhà tạo hình vừa cài trâm cho Tô Tinh Dã xong, trợ lý sản xuất liền lao vào, “Diễn viên vai Tiên Lạc chuẩn bị xong chưa vậy?”Nhà tạo hình lập tức nói “Xong hết rồi, Tiểu Tô, cô đi theo trợ lý sản xuất bắt đầu công việc đi.”Tô Tinh Dã dịu dàng gật đầu rồi đứng dậy khỏi lý sản xuất vốn đang đứng ở cửa sau, khi thấy Tô Tinh Dã đứng dậy thì hai mắt trợn Tinh Dã theo trợ lý sản xuất đi về phía tổ quay số một, trên đường đi không biết đã thu hút bao nhiêu ánh nhìn, mỗi nơi đi qua đều để lại những tiếng rầm rì bàn tán.“Vừa… vừa rồi người đi cùng trợ lý sản xuất là diễn viên đóng vai Tiên Lạc hả, tôi nhớ trang phục mà cô ấy mặc chính là của Tiên Lạc. Hồi đó người phụ trách trang phục còn lo lắng diễn viên vai Tiên Lạc sẽ mặc không ra được cái hồn của bộ đồ này, kết quả bây giờ… Cùng là phụ nữ với nhau mà eo người ta thì gọi là eo, còn eo của tôi gọi là thùng!!!” “Thật là đẹp quá đi, rất có khí chất đó, tôi nghe nói cô ấy mới hai mươi tuổi, lại còn là sinh viên của Học viện múa Bắc Kinh.” “Trời ạ, người học múa hình như đều rất có khí chất, cậu xem vóc dáng người đi, thật vượt trội, tôi ghen tị quá đi.”“Tôi đã ghen tị muốn chết từ lâu rồi.”“”Triệu Hoa bên này đang cùng diễn viên giảng giải kịch bản, vừa ngước mắt lên liền thấy trợ lý sản xuất dẫn Tô Tinh Dã đi qua, trong mắt lóe lên một tia kinh diễm. Đi về phía họ là Tô Tinh Dã mặc một chiếc váy choàng voan màu hoa mẫu đơn trắng, chân váy rủ màu trắng khói tỏa sương che mai hoa, dáng người thon thả mỹ miều, khuôn mặt trắng trẻo, đôi mày dài gọn như tranh vẽ, ánh mắt trong veo đằm thắm, giữa làn tóc đen chỉ cài một cây trâm đơn giản, thanh tú thoát tục, dung sắc đắm say lòng người, như thể Tiên Lạc từ trong chính nguyên tác bước Hoa phấn khích đến nỗi tay có chút run rẩy, “Tiên Lạc, Tiên Lạc, thật sự là Tiên Lạc rồi.”Sự ngạc nhiên vui sướng trong mắt của nhà sản xuất Trương cũng không che giấu được, cứ như họ đã thực sự nhặt được báu vật. Tô Tinh Dã đi về phía bọn họ lên tiếng chào hỏi, “Đạo diễn Triệu, nhà sản xuất Trương.” Triệu Hoa kinh ngạc đi vòng vòng quanh người cô, “Tiểu Tô à, vai Tiên Lạc này hợp với cô quá đi mất! Tôi thật sự không có nhìn lầm mà.” Triệu Hoa hứng khởi một chặp rồi mới nói với cô “Chuẩn bị thế nào rồi, quay luôn ok không?” Tô Tinh Dã gật đầu, “Có thể.”“Tốt, mọi người chuẩn bị một chút, chúng ta lập tức bắt đầu cảnh đầu tiên.” Dưới sự sắp xếp của nhân viên, Tô Tinh Dã tìm thấy vị trí đứng của mình, một lát nữa cô phải đi ra từ vị trí này. Tô Tinh Dã vốn cho rằng bản thân sẽ rất căng thẳng, nhưng sau khi thực sự được đứng ở đây ngược lại cô trở nên rất bình tĩnh, bởi vì chỗ này giống như vị trí cô đã vô số lần trải nghiệm trên sân khấu. Hiện trường đã chỉnh sáng xong xuôi, các bộ phận cũng đã chuẩn bị tốt vị trí của mình, sau đó đạo diễn Triệu hô một tiếng “Action” với “Quay” rồi dập tấm bảng kẹp quay Tinh Dã nhẹ nhàng rũ bỏ tay áo bằng dây đai cổ tay, và khẩn trương cùng với mấy vũ công khác đi ra nghênh chào. ***Đầu này sau khi Thẩm Vọng Tân với Trì Hủ của tổ hai quay xong, Thẩm Vọng Tân vừa định đi uống chút nước thì bị Trì Hủ túm chặt tay lại.“Anh, tổ một bọn họ đang quay, chúng ta qua xem một chút đi?” “Xem cái gì?”“Còn có thể xem gì nữa, xem Tiên Lạc đó, tổ một bên đó đang quay cảnh đầu tiên của Tiên Lac.” Trì Hủ đầy hào cùng Thẩm Vọng Tân chịu không nổi cậu ta, chỉ có thể để mặc cậu ta kéo đi qua địa điểm quay của tổ Tinh Dã lấy chân phải làm trụ, chân trái điều khiển cơ thể xoay theo đó, tay áo tung bay, chiếc váy nước hoa mận uốn lượn đẹp mắt. Thuận theo tiếng đàn dồn dập tăng nhanh, cô cũng xoay người nhanh hơn, tua rua chuỗi ngọc treo trên chiếc eo nhỏ nhắn tung bay theo động tác của cô , ánh sáng lấp lánh nhảy múa, vũ đạo uyển chuyển, thân nhẹ tựa chim én… Tiếng đàn dần dần chậm lại, nhịp xoay theo đó cũng chậm lại dần. Khi tiếng đàn gần dứt, những vũ công xung quanh dần tiến lại gần cô và vây cô thành vòng tròn, khi họ trút bỏ áo dài và hạ eo xuống, cô gái ở giữa vòng tròn từ từ đứng dậy, ngón tay mảnh mai trắng trẻo vươn ra từ tay áo ngọc bích quét qua lông mày lá liễu. Hình ảnh cuối cùng dừng ở nơi khóe miệng hơi nhếch lên của cô.“OK! Đoạn này đạt rồi!” Tiếng của Triệu Hoa phát qua loa truyền với giọng nói vang lên, Tô Tinh Dã từ từ đứng thẳng người, theo thói quen hướng xuống bục khẽ cúi đầu chào rồi lui khỏi sân khấu, sau khi cô bước xuống, Triệu Hoa đã hét lên với cô “Tiểu Tô, vừa rồi cô đã làm vô cùng tuyệt!Giọng nói của Triệu Hoa ẩn chứa sự phấn khích, màn biểu diễn vừa rồi của cô không có một chút luống cuống. Bởi có sự nhạy bén với ống kính, cho nên động tác vô cùng chính xác, khả năng làm chủ sân khấu vô cùng mạnh, những vũ công khác cơ bản đều có thể được cô dẫn dắt theo nhịp. Nhưng nghĩ đến kinh nghiệm sân khấu vững chắc của cô, Triệu Hoa lại cảm thấy đây là điều tất nhiên này Trì Hù thở phào một hơi, dường như bây giờ mới lấy lại được thần trí từ trong bữa tiệc thị giác đó.“Anh, em thấy mình gặp được tiên nữ rồi.”Thẩm Vọng Tân thu hồi tầm mắt, nhìn Trì Hủ chẳng nói chẳng rằng. “Anh, anh nói sao có thể có người đẹp đến như vậy chứ, là tiên nữ chăng?” Thẩm Vọng Tân bất lực mím môi dưới, "Được rồi, đã đến lúc phải đi rồi, lát nữa trợ lý sản xuất ở bên kia lại phải lục khắp trường quay để kiếm chúng ta.”Nghe thế, Trì Hủ lúc này mới miễn cường dời tầm mắt trên người Tô Tinh Dã vì hai người quay người lại cho nên lại không thấy, sau khi họ quay đi, Tô Tinh Dã ở đằng kia ngước mắt lên nhìn về phía họ, mà ánh mắt của Tô Tinh Dã lại rơi trên người thanh niên mặc chiếc áo choàng dài đen như mực kia, trên thắt lưng của anh ấy có đai hoa văn cùng màu với y phục, vai rộng eo hẹp, dáng người dài kiêu hãnh, lưng thẳng tắp, đẹp tựa tùng bách. “Tiểu Tô, tôi giới thiệu mấy diễn viên này với cô một chút.” Tiếng của Triệu Hoa đột nhiên vang Tinh Dã hoàn hồn trở lại, cô vô thức nhìn về phía Triệu Hoa. Triệu Hoa không hề nhận ra cô đang ngây người ra, cứ thế tiếp tục giới thiệu cho cô, “Hai vị này là diễn viên đóng Thất Hoàng tử và Bát Hoàng tử, Phó Tuân, Chu Tập, diễn viên vai Cửu Công Chúa, Du Thư Yên. Sau điệu múa vừa rồi của cô, mấy người các cô còn có một cảnh diễn chung, trong kịch bản có viết, cô hẳn còn nhớ chứ nhỉ?”Tô Tinh Dã gật đầu, “Nhớ ạ.”Lời tác giả muốn nóiTinh Tinh nhà tôi thực sự rất đẹp, chính là kiểu siêu siêu đẹp á.
Editor B-52 * Trong bản gốc để là tứ tẩu nghĩa là chị dâu thứ tư nhưng mà đây là truyện hiện đại nên mình xin phép chuyển thành “chị tư” cho quen thuộc. Sau khi Thẩm Vọng Tân đậu xe ổn thỏa, hai người nắm tay nhau thấp thỏm đi vào trong nhà hàng. Tô Tinh Dã có ấn tượng với nhà hàng này, cô nhớ là có một lần anh đã đưa cô tới đây ăn tối. Hai người đi vào bên trong đã nhìn thấy ông chủ quen thuộc đi ra tiếp đón, chào hỏi xong ông ấy nói “Này, mấy người bọn họ tới hết rồi chỉ còn chờ mỗi mình cậu thôi đấy.” Vẻ mặt Tô Tinh Dã trở nên sững sờ, cô liếc nhìn Thẩm Vọng Tân. Họ? Họ là ai? Thẩm Vọng Tân nghiêng đầu nhìn cô một cái, anh siết chặt lấy tay cô rồi nói với ông chủ “Được, vậy chúng tôi lên trước đây.” Ông chủ trêu anh “Cậu tự biết số phòng rồi à?” Thẩm Vọng Tân cười với ông ấy “Đương nhiên rồi, làm sao lại quên được chứ.” Tô Tinh Dã bị Thẩm Vọng Tân kéo lên lầu, cảm thấy hơi tò mò nên cô hỏi anh “Vừa rồi ông chủ nói ngoài chúng ta còn có những người khác nữa sao?” Thẩm Vọng Tân nhìn thấy dáng vẻ gấp gáp của cô thì mỉm cười và nói “Đúng vậy.” “Ơ?” Tô Tinh Dã dừng bước. “Em làm sao thế? Không phải là đi tới chỗ này rồi mới muốn rút lui đó chứ?” “Em… Em… Họ là ai vậy anh?” Mỗi lần Tô Tinh Dã hồi hộp đều sẽ nói lắp. Thẩm Vọng Tân nắm tay kéo cô đi thẳng về phía trước “Em vào trong rồi tự khắc sẽ biết thôi.” Trong nháy mắt khuôn mặt của Tô Tinh Dã lại càng căng thẳng hơn, nhưng dù gì thì cũng đi tới cửa rồi, cô cũng chỉ có thể để anh tùy ý lôi kéo mà thôi. Lúc này Tô Tinh Dã đang đứng ở ngoài cửa cực kỳ hồi hộp, mà mấy người đang ngồi trong phòng cũng hồi hộp y như cô vậy. Bốn thanh niên cao lớn hết nhìn vào điện thoại rồi lại nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đang đóng chặt kia. Mấy người bọn họ tổ chức hòa nhạc hay tham gia sự kiện còn chưa từng trải qua cảm giác hồi hộp lo lắng như thế này. Tô Tinh Dã thề rằng nếu cô mà biết Thẩm Vọng Tân đưa cô đi ăn tối với mấy anh em trong nhóm nhạc của anh thì cô tuyệt đối không bao giờ mặc quần áo của anh đâu!!! Sau khi hai người đi vào phòng thì bốn thanh niên ngồi chờ bên trong hoàn toàn bị chấn động hết rồi. Mặc dù người nọ bị bao bọc kín mít nhưng cũng không khó để nhận ra đó là một cô gái, hơn nữa quần áo trên người của cô ấy bọn họ còn nhìn rất quen mắt. Còn không phải là quần áo của Thẩm Vọng Tân hay sao?! Sau khi Thẩm Vọng Tân đã đóng cửa phòng riêng lại, Tô Tinh Dã lập tức đưa tay lên tháo dây buộc nón ra, đồng thời cũng gỡ nón và khẩu trang của mình xuống. Cô hơi hồi hộp nhưng vẫn chủ động chào hỏi bốn người kia “Xin chào.” Lúc Tô Tinh Dã đã tháo hết nón cùng với khẩu trang của mình xuống thì bốn người Vưu Nhất Thừa đều hít vào một hơi. Tô Tinh Dã!? Là nữ chính đã hợp tác với Thẩm Vọng Tân hai lần! Là nữ chính trong siêu thoại CP 1 đang cực kỳ hot “Dao Vọng Tinh Thần”!!! Cho nên người mà Thẩm Vọng Tân nói muốn giới thiệu với bọn họ chính là…. Cho nên Đẳng Đẳng lúc chuẩn bị cúp điện thoại nghe được câu “Dậy rồi” kia là nói với cô ấy… Cho nên quan hệ của hai người bọn họ chính là… Vậy là chỉ trong vài giây ngắn ngủi mà đầu óc của bốn người phải trải qua một trận phong ba bão táp. Vưu Nhất Thừa dù sao cũng là anh cả của nhóm, đương nhiên là phản ứng nhanh nhạy hơn nhiều. Hai chân của anh ấy ở dưới gầm vừa quét một cái, ba người còn lại ngay lập tức đồng loạt đứng lên hết, sự ăn ý có được trong nhiều năm qua làm cho bọn họ trăm miệng một lời “Chào em, chào em, ngồi xuống, ngồi xuống đi.” Lương Đẳng còn đặc biệt kéo ghế sáng một bên giúp cô “Mời ngồi.” Tô Tinh Dã cũng ngay lập tức gật đầu nói “Cảm ơn” với cậu. Sau khi mọi người đều đã ngồi xuống hết rồi, Thẩm Vọng Tân mới giới thiệu mọi người với nhau “Tôi xin phép chính thức giới thiệu với mọi người, đây là bạn gái của tôi, Tô Tinh Dã.” “Tinh Dã, đây là nhóm trưởng của anh Vưu Nhất Thừa. Đây là Lục Kỷ Tiềm, Tần Dị Tây, em út Lương Đẳng.” Tất cả mọi người đều nhìn ra được sự căng thẳng của Tô Tinh Dã, cho nên bọn họ đều chủ động nói chuyện với cô, nhờ vậy mà bầu không khí trong phòng nhanh chóng trở nên ấm áp. Tô Tinh Dã vẫn thường nghe Thẩm Vọng Tân nhắc đến mấy anh em trong nhóm của anh, bây giờ được gặp họ thật sự là đúng như lời anh nói, anh em trong nhóm của anh thật sự rất hòa đồng, khó trách tình cảm của bọn họ lại tốt tới như vậy. Mấy người Vưu Nhất Thừa đều biết đến CP "Dao Vọng Tinh Thần", mà bọn họ cũng đã ngấm ngầm đẩy cái thuyền này rồi. Dù sao thì đã nhiều năm như vậy, Thẩm Vọng Tân cũng chưa từng dính líu tới mấy tình đồn tình ái, hơn nữa hai người họ lại hết lần này đến lần khác hợp tác với nhau, còn bản thân cậu ấy cũng không có ý định bác bỏ chuyện này. Bởi vì lát nữa ra về tất cả mọi người phải lái xe, do đó bọn họ đều không uống rượu, mấy người đàn ông gọi đồ uống lạnh cho mình và gọi đồ uống nóng cho Tô Tinh Dã. Ngoại trừ Lương Đẳng thì những người còn lại đều lớn tuổi hơn Tô Tinh Dã, do đó bọn họ cũng nhiệt tình, không hề kiêng dè gì mà gọi cô là Tinh Dã. Còn Lương Đẳng mặc dù lớn hơn Tô Tinh Dã một tuổi nhưng lại nhỏ hơn Thẩm Vọng Tân nhiều, bởi vì mối quan hệ này nên cậu ta đành cắn răng gọi Tô Tinh Dã một tiếng chị tư, do theo vai vế trong đội thì Thẩm Vọng Tân xếp thứ tư. Lúc Tô Tinh Dã nghe được cái xưng hô này xong lập tức bị sặc. Thẩm Vọng Tân ngồi ngay bên cạnh phản ứng mau lẹ, lấy khăn giấy đưa cho cô rồi vỗ lưng giúp cô. Lương Đẳng thấy vậy cũng hoảng sợ "Chị không sao chứ ạ?" Tô Tinh Dã khụ khụ hai tiếng "Em không sao, em không sao." Lương Đẳng có chút hốt hoảng nhìn về phía nhóm người của Vưu Nhất Thừa, mấy người bên Vưu Nhất Thừa cũng cảm thấy buồn cười, thật ra thì cậu ta gọi cô là chị tư cũng chẳng phải chuyện gì xấu cả. Tô Tinh Dã nhìn thấy vẻ hốt hoảng của Lương Đẳng thì mỉm cười nói với cậu "Anh cũng giống như mấy người anh Thừa, gọi em Tinh Dã là được rồi." "Có thể sao?" Lương Đẳng hỏi. Thẩm Vọng Tân lắc đầu cười rồi nói "Tinh Tinh nói được là được." Hai người đều đã nói như vậy rồi, đương nhiên Lương Đẳng cũng sẽ không cảm thấy bị áp lực nữa. Chỉ có điều là sau này mỗi khi có dịp ngồi lại với nhau, Lương Đẳng thật sự vẫn quen miệng gọi Tô Tinh Dã là chị tư, gọi mãi đến độ Tô Tinh Dã về sau cũng thành quen, đối với cách xưng hô này cô cũng không còn bị sặc nữa. Còn cô rõ ràng là nhỏ hơn người ta một tuổi, thế mà cũng quen miệng như mấy người kia gọi nhũ danh của Lương Đẳng. Tô Tinh Dã vốn không nói nhiều. Về cơ bản đều là mấy người kia nói chuyện, hơn nữa chủ đề tán gẫu của họ đều xoay quanh những chủ đề mà Tô Tinh Dã có hứng thú, vậy nên từ miệng bọn họ mà Tô Tinh Dã cũng biết được khá nhiều chuyện mà cô chưa được biết. Cô cảm thấy nói chuyện phiếm cùng với mấy người họ thật sự là rất thú vị, cho nên sau khi mọi người đã thân thuộc với nhau rồi thì thêm Wechat của nhau, sau khi thêm Wechat xong Tô Tinh Dã còn được thêm vào group chat riêng dùng để nói chuyện phiếm của năm người họ nữa. Group chat riêng này của họ tạo được nhiều năm như vậy rồi, Tô Tinh Dã là cô gái đầu tiên được thêm vào trong nhóm này. Lục Kỷ Tiềm cười nói "Nếu không phải hôm nay cậu ấy đưa em tới đây giới thiệu với bọn anh, thì bọn anh thật sự cho rằng cậu ấy đã chuẩn bị sẵn tinh thần sống độc thân tới cuối đời rồi." "Người khác anh không dám nói nhưng mà Vọng Tân đã quen biết với bọn anh nhiều năm như vậy, em tuyệt đối chính là bạn gái đầu tiên của cậu ta đó." Quả thật hai người đã ở bên nhau được một thời gian khá lâu rồi, nhưng cho tới bây giờ cô cũng chưa từng hỏi tới chuyện tình cảm trước đây của anh, hiện tại nghe được câu này, trong lòng cô vẫn là không thể kiềm chế được sự vui mừng và thỏa mãn, vậy nên ánh mắt của cô khi nhìn về phía Thẩm Vọng Tân dường như tràn ngập những ngôi sao vỡ tung. Cũng vào lúc này Vưu Nhất Thừa với mấy người kia không hẹn mà đều ngơ ngác nhìn nhau, cùng nhau trưng ra bốn khuôn mặt tràn đầy sự ghen tỵ và hâm mộ. Bữa cơm đầu tiên của Tô Tinh Dã và Thẩm Vọng Tân cùng với nhóm nhạc của anh có thể nói là đặc biệt vui vẻ. Sau khi cơm nước xong xuôi thì cũng đã gần chín giờ tối, bởi vì lo lắng sẽ trở thành mục tiêu bị theo dõi cho nên mọi người đều trực tiếp tạm biệt nhau ở phòng ăn rồi ra về. Tối hôm nay những người hâm mộ của nhóm YLQSL phát hiện thần tượng của bọn họ vậy mà lại cập nhật trang thái! Đã thế lại còn một lần hội ngộ hiếm có! YLQSL-Vưu Nhất Thừa Cuộc hội ngộ hàng năm đặc biệt vui vẻ. Kèm theo một tấm hình chụp chung của năm người bọn họ đang quây quần ngồi trước bàn cơm. Những thành viên còn lại cũng đều chia sẻ bài đăng Weibo này của anh ấy. Người hâm mộ đối với thần tượng của mình đều tương đối chú ý, cho nên trong mấy tháng trở lại đây bọn họ trước sau đã phát hiện ra hai chuyện. Chuyện thứ nhất chính là thần tượng của bọn họ trước nay chưa từng được công ty để mắt tới, đột nhiên lại được cất nhắc. Công ty thế mà lại cho đội trưởng của nhóm, còn có cậu Ba Lục Kỷ Tiềm tổ chức concert solo, cậu Hai Tần Dị Tây với cậu Tư Thẩm Vọng Tân vẫn như trước đang ở trong đoàn phim, mà cậu Út Đẳng Đẳng cũng trở thành khách quý thường xuyên của một Chương trình tạp kỹ có tiếng tăm. Trong thời gian đó bọn họ cũng có nhận thêm một vài Chương trình tạp kỹ khác, nhưng mặc kệ là như thế nào thì bằng mắt thường cũng có thể thấy được, những bước phát triển này của bọn họ đều có chiều hướng đi lên. Nhìn thấy thần tượng mình yêu thích có thể phát triển tốt hơn, đối với người hâm mộ mà nói hiển nhiên là chuyện đáng mừng. Nhưng mà sau khi vui mừng rồi bọn họ cũng lờ mờ phát hiện ra điểm không thích hợp, nhất là đối với những fan bột lọc 2. Họ phát hiện ra nhóm nhạc yêu quý của mình đã lâu lắm rồi không cùng nhau xuất hiện, đừng nói là xuất hiện cùng nhau, ngay cả tương tác trên Weibo một cái cũng không có. Mà nghiêm trọng hơn nữa đó là bọn họ còn phát hiện ra hình như anh Khôn không còn đi cùng Thẩm Vọng Tân nữa, tất cả những công việc của cậu Tư Thẩm Vọng Tân đều được công ty bàn giao cho một người đại diện khác. Vì vậy nhận thức này đã khiến cho những người hâm mộ có hơi hoang mang, bọn họ đều đang suy đoán nhóm nhạc yêu quý của họ có phải là đã tan rã rồi hay không. Nhưng suy đoán cuối cùng cũng chỉ là suy đoán, hơn nữa nhóm nhạc nam không mấy khi kết hợp với nhau đâu chỉ có mỗi nhóm nhạc nhà bọn họ, bọn họ dựa vào đâu mà nói là nhóm tan rã chứ? Vậy nên đối với vấn đề này người hâm mộ của nhóm tuyệt đối sẽ không nói lung tung với người bên ngoài, càng sẽ không để cho người hâm mộ của những nhà khác có cơ hội bàn tán. Hơn nữa năm bảo bối nhà họ quả thật là đang phát triển rất tốt, vì vậy bọn vẫn nhất mực khẳng định nguyên nhân chính là do công việc cá nhân của mỗi người đều quá bận rộn. Do đó lúc nhìn thấy năm người họ cùng nhau xuất hiện, sau đó còn tương tác với nhau, thì mặc kệ là fan only hay là fan bột lọc trước tiên đều là cực kỳ vui mừng, về sau lại khóc lớn, so với năm người thật là còn náo nhiệt hơn. Cũng vì như vậy mà trong chốc lát bọn họ cũng không chú ý tới tấm hình tập thể của năm người này rốt cuộc là do ai chụp, còn có cậu Tư Thẩm Vọng Tân vì cớ gì mà lại cười dịu dàng đến như thế. Ngay khi hai người chuẩn bị đi về thì Tô Tinh Dã nhận được cuộc gọi của Dương Vân "Alo? Chị Vân?" "Bây giờ em đang ở đâu vậy Tinh Tinh?" Tô Tinh Dã thoáng nhìn Thẩm Vọng Tân một cái rồi trả lời "Bây giờ em đang ở ngoài, vừa mới ăn tối với Thẩm Vọng Tân xong. Có chuyện gì vậy chị?" "Gửi định vị qua cho chị, chị tới đón em." "A?" Rất nhanh sau đó Dương Vân đã tới nơi, sau khi xe chạy vào bãi đậu xe ngầm của nhà hàng, quả nhiên chị đã nhìn thấy hai người họ đang đứng ở bên kia. Sau khi xuống xe Dương Vân lập tức đi qua chỗ hai người, Tô Tinh Dã cũng chạy ra đón chị ấy "Chị Vân, có chuyện gì mà chị phải qua đây vậy?" Dương Vân đang đùng ánh mắt đánh giá cô từ đâu tới chân, chị ấy nói "Này, em đã xem lịch trình chị gửi cho em chưa?" "Lịch trình?" Tô Tinh Dã theo bản năng lần mò điện thoại của mình, cô đúng thật là không có chú ý tới tin nhắn Dương Vân gửi cho cô. Dương Vân tiếp tục nói với cô "Sáng ngày mai có một hoạt động nhưng Tiểu Thuần xin nghỉ phép rồi, ngày mai chị sẽ đích thân đưa em đi." Tô Tinh Dã đã xem qua, quả thật là có hoạt động của một nhãn hàng do cô làm đại sứ. "Được rồi, ngoài này lạnh lắm em lên xe trước đi." Chị nói với Tô Tinh Dã. Tô Tinh Dã liếc nhìn Thẩm Vọng Tân một cái, "A" lên một tiếng rồi đi về phía chiếc xe của Dương Vân, nhưng đi được hai bước cô phát hiện chị ấy không đi chung với mình, cô không nhịn được mà hỏi "Chị Vân, sao chị không đi chung với em?" Dương Vân bình tĩnh đáp "Em lên xe trước đi, chị có chút chuyện muốn nói với Vọng Tân." Tô Tinh Dã theo bản năng nhìn Thẩm Vọng Tân, nét mặt cô hiện lên một tia do dự. Thẩm Vọng Tân thấy vậy thì ôn hòa nói với cô "Em nghe lời chị Vân lên xe trước đi." Dương Vân tự nhiên nhìn thấy vẻ mặt của cô, không biết phải làm sao đành phải nói "Em bày ra cái vẻ mặt này làm gì thế. Chị chỉ nói có mấy câu thôi, không rớt mất miếng thịt nào đâu." Tô Tinh Dã bị Dương Vân chọc ghẹo làm hai gò má đỏ ửng lên, đành phải nghe lời đi lên xe trước. Sau khi Tô Tinh Dã lên xe, xuyên qua cửa kính thủy tinh trong suốt, cô nhìn thấy hai người đang đứng cách chỗ này không xa. Do chị Vân đang quay lưng về phía cô nên cô không thể nhìn thấy được biểu cảm trên mặt chị ấy, nhưng vẻ mặt của Thẩm Vọng Tân có hơi cứng ngắc, đôi môi mỏng mấp máy hẳn là đang nói gì đó với chị Vân. Tô Tinh Dã ngồi trong xe có cảm giác như mình đang ngồi trên bàn chông, giờ phút này cô thật sự không nhịn được muốn đi xuống xe ngay lập tức, chợt cô nhìn thấy Thẩm Vọng Tân hơi hơi cúi đầu nhìn Dương Vân, sau đó ánh mắt hai người lại nhìn về phía cô ở bên này. Tô Tinh Dã nhanh chóng ngồi thẳng lưng lên, sau đó nhìn thấy hai người đang đi về phía bên này. Thẩm Vọng Tân đi tới cửa xe chỗ cô ngồi, Tô Tinh Dã lập tức mở kính xe xuống gọi anh "...Thẩm Vọng Tân." Thẩm Vọng Tân vươn tay sờ lên đầu của cô, khóe miệng anh nở một nụ cười vừa dịu dàng vừa cưng chiều "Buổi tối em về nhà nghỉ ngơi cho thật tốt, có biết không?" Tô Tinh Dã gật đầu "Em biết rồi." "Được, vậy em về đi." Tô Tinh Dã vẫn cảm thấy có chút không yên tâm, sau lại nghe anh bổ sung một câu "Về tới nhà rồi nhớ gọi điện cho anh." Đúng lúc Dương Vân cũng đã lên xe và thắt xong dây an toàn, nên cô nói với anh "Được, vậy em về đây. Trên đường về anh đi chậm một chút nha." 1 Siêu thoại CP Là những bài viết trong một nhóm trên mạng xã hội nói về những cặp đôi nổi tiếng, có độ thảo luận cao và thu hút được nhiều người cùng “hóng”. 2 Fan bột lọc người hâm mộ của một nhóm nhạc thần tượng. - -oOo-
một lần gặp gỡ một đời bên anh