nhân lúc em vẫn còn ở đây
Mới đây, mạng xã hội lan truyền đoạn clip về buổi họp phụ huynh tại quận Gò Vấp, TP.HCM khiến nhiều người sốc nặng khi xem video. Theo đó, trong đoạn clip là hình ảnh người phụ nữ được xác định là phó ban đại diện phụ huynh của lớp, đang đứng ra chất vấn các
Dưới đây là gợi ý 10 cách tăng ham muốn tự nhiên cho phái yếu. 1. Giải tỏa áp lực, ổn định tâm lý. Tâm lý ảnh hưởng rất lớn đến ham muốn và nhu cầu tình dục của chị em phụ nữ là điều không còn cần phải bàn cãi.
Ở nhiều công ty, người công nhân đã có cổ phần, cổ phiếu nên họ không còn là giai cấp vô sản nữa. Vì thế, mẫu thuẫn giữa giai cấp công nhân với giai cấp tư sản cũng không còn mang tính chất đối kháng như trước đây. Vì thế, giai cấp công nhân cũng không còn cần
Hệ thống chính trị ở Việt Nam hoạt động theo cơ chế Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý và nhân dân làm chủ. Đây là một cơ chế có sự thống nhất, không có đối lập và không tách rời nhau.Vấn đề làm chủ của nhân dân được thể hiện rõ qua quyền giám sát của dân
Đây không phải vấn đề sai hay đúng, chỉ là em không còn lựa chọn nào khác cả.'' Nhìn thẳng vào Aisha, tôi nói tiếp. "Nếu như em mà bỏ trốn với con của một ai đó khác, hay nếu như Ars trở thành một đứa bất tài vô dụng.
Bởi App mang lại khá nhiều sự tiện lợi cho mọi anh em so với khi tham gia cá cược trên máy tính. Hơn thế nữa, ứng dụng này còn được phát triển ở cả hai hệ điều hành là IOS và Android nữa. Nên từ đây anh em chơi hoàn toàn có thể tải app JUN88 về điện thoại miễn phí
Vay Tiền Nhanh Ggads.
Nhân lúc em vẫn còn ở đây Tác giả Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây Editor mèomỡ Raw & convert ngocquynh520 Thể loại Truyện ngắn Giới thiệu Cao Tân Vũ không thể hiểu nổi người phụ nữ Tưởng Hàn Tĩnh này. Bốn năm trước để thoát khỏi sự theo đuổi của anh, cô không nói tiếng nào đã rời đi. Bốn năm sau cô lại quấn lấy anh tỏ tình như gái mê trai vậy. Mở đầu 1 - 2 - 3 4 - 5 - 6 -Hết- Ebook + Code wattpad
Chúc mừng bạn đã thêm video Vẫn Như Em Ở Đây thành công Video Vẫn Như Em Ở Đây do ca sĩ Gin-B Nguyễn thể hiện, thuộc thể loại . Các bạn có thể nghe, download MV/Video Vẫn Như Em Ở Đây miễn phí tại Lời bài hát Vẫn Như Em Ở Đây Lời đăng bởi shortcuto Tình yêu ta tan trong nước mắt Một người đi một người vấn thương Làm sao có thể giữ lại những vấn vương Tình yêu ta tan trong nước mắt Lòng vẫn yêu em như phút giây ban đầu Xuốt quãng đường dài, mà đã chia 2 vì ai. Ngày từng ngày vẫn thế Giờ từng giờ vẫn mong chờ Em sẽ quay về để nối yêu thương còn dang dở Mà chờ hoài chẳng thấy Người giờ này lạc trôi trốn đâu vậy Dể anh lẻ loi, cô đơn mà ai đâu hay. Tình yêu tan vỡ từ đây ký ức chỉ còn phút giây tay đan bàn tay Dù anh đã biết mình sai nhưng em giờ ở bên ai Muốn giữ em yêu ở lại, vì tim anh đã yêu em không yêu thêm một ai Chia ly thật rồi nhưng anh ngỡ tình mình không phai. Ngày em ra đi trái tim vẫn còn ngóng theo trong giây biệt ly Chờ đợi em đến ngày mai và bao giờ hình dung phai Nỗi nhớ trong anh còn lại và hình bóng của em theo anh tới tương lai Khi yêu một người rất khó để tình phôi phai Trong em còn gì khi con tim anh còn ... yêu em.
Ngôn Tình Nguồn 39,891 Hoàn Thành 170000 12/11/2013 Đánh giá từ 14 lượt Cao Tân Vũ không thể hiểu nổi người phụ nữ Tưởng Hàn Tĩnh này. Truyện tình cảm giữa hai người cứ xoay vần. Bốn năm trước để thoát khỏi sự theo đuổi của anh, cô không nói tiếng nào đã rời đi. Bốn năm sau cô lại quấn lấy anh tỏ tình như gái mê trai vậy." Xin hãy nhớ kỹ, chính vì anh yêu em nhiều hơn, cho nên dù em trở thành thế nào đi chăng nữa anh tuyệt đối sẽ không rời xa Tĩnh, anh chính là ánh bình minh của em, đời này chỉ vì em mà sáng."Đọc Nhân Lúc Em Vẫn Còn Ở Đây để biết rằng tình yêu không phải là lỗi lầm, gánh nặng mà là sự dựa dẫm vào nhau để cho nhau động lực...
【3】 Đừng đi theo tôi! Editormèomỡ Bận rộn cả một ngày, Cao Tân Vũ vừa tới bãi đậu xe mới nhớ hôm nay là ngày giới hạn, anh không lái xe. Xoay người đi về phía thang máy, lúc chờ anh quay người nhìn ra bãi gửi xe theo bản năng. Thấm thoắt đã 2 tháng, người phụ nữ điên Tưởng Hàn Tĩnh này ngày ngày cầm tấm biển đứng ở bãi gửi xe chờ anh tan làm. Hành động lần này mặc dù khiến anh vô cùng bất mãn, nhưng những đồng nghiệp nam không rõ chân tướng lại cực kì hâm mộ anh. Bởi vì Tưởng Hàn Tĩnh rất xinh đẹp, vóc người đẹp da trắng, lúc nào xuất hiện ở bãi gửi xe cũng phải chờ ít nhất vài tiếng như hoa si vậy, cho nên anh thường bị nhạo báng là có diễm phúc. Còn một chuyện làm anh đau đầu hơn đó là Tưởng Hàn Tĩnh thường xuyên chạy đến chỗ anh làm hỏi anh có muốn đi ăn cơm cùng cô không? Anh mở miệng cự tuyệt thì cô sẽ lập tức xoay người rời đi, không đầu không đuôi thật khó hiểu! . . . . . . Lúc đi ra cửa chính bệnh viện, do đã qua thời gian đông người khám, Cao Tân Vũ nhanh chóng nhận ra Tưởng Hàn Tĩnh trong dòng người thưa thớt trên đường phố. Anh cảm thấy đầu mình lại đau rồi. Bệnh viện có quy định Vì không để tắc nghẽn xe cộ cản trở xe cứu thương, cấm xe taxi dừng ở các cửa ra vào. Cao Tân Vũ chỉ đành phải đi bộ một đoạn mới bắt được xe. Tưởng Hàn Tĩnh nhắm mắt theo đuôi đi sau anh mười mét. Buổi tối yên tĩnh khiến thính giác con người nhạy hơn, nhất là tiếng bước chân mà mình không muốn nghe. “Đừng có đi theo tôi giống nữ quỷ thế được không!” Cao Tân Vũ cảm thấy mình sắp bị cô hành hạ đến điên rồi. Mặc dù cô không nói lời nào, rất yên lặng, nhưng lại giống như kẻ cố tình gây sự xông vào chiếm lấy toàn bộ suy nghĩ của anh. Tưởng Hàn Tĩnh lui về phía sau một bước, “Đường anh anh đi, cứ coi như không nhìn thấy em.” “Sớm biết có hôm nay ban đầu sao còn làm vậy?! Hối hận rồi sao? Này, sao không trả lời tôi? !” Đến giờ này ngày này, cô làm chuyện hèn mọn nhất, thái độ lại vẫn ngạo mạn như xưa làm cho anh phát điên. “Không hối hận, em không muốn bù đắp bất cứ chuyện gì cả.” Cao Tân Vũ hít sâu một hơn rồi từ từ thở ra, sau đó giận dữ đi thật nhanh. Tưởng Hàn Tĩnh thấy anh đi liền đuổi theo, hoàn toàn coi như không thấy sự chán ghét của anh. Trong một số trường hợp đặc biệt thì kí ức luôn nhảy ra quấy rối. Trong đầu Cao Tân Vũ hiện ra hình ảnh năm đó mình theo đuổi Tưởng Hàn Tĩnh không buông. Khi đó, anh để chắc chắn xuất hiện trước mặt Tưởng Hàn Tĩnh khi cô tan học, nên luôn trốn gần hết tiết cuối. Tưởng Hàn Tĩnh luôn cau mày trách anh trốn học đều là học sinh hư. Cao Tân Vũ vô liêm sỉ nói điều kiện Nếu như em chịu chờ anh trước cửa trường học, vậy anh học xong mới về. Tưởng Hàn Tĩnh dĩ nhiên sẽ không đồng ý, đi vòng qua bên cạnh anh bước nhanh về nhà, anh vội vàng đuổi theo. Mỗi lần như vậy sẽ bị cô lạnh lùng xua đuổi. . . . . . . “Đừng có đi theo tôi nữa được không?!” Anh lại một lần nữa mất khống chế. Tưởng Hàn Tĩnh dừng chân, lẩm bẩm nói, “Cũng không phải đường của nhà anh, ai đi chả được. . . . . .” “Cô!” Mẹ nó! Ngày trước sao anh lại không nghĩ ra dùng câu này trả lời cô? Thấy xe buýt chậm rãi tới, Cao Tân Vũ định nhảy lên. Nhưng bởi vì hàng năm không ngồi xe buýt nên hôm nay căn bản không có vé. Anh rút ví ra mới phát hiện không có tiền lẻ, lại tìm loạn xạ khắp người. Lúc này, một cánh tay nhỏ bé mảnh khảnh lướt qua trước mắt anh, nhét đầy đủ tiền lẻ vào trong máy. “Đã trả rồi, anh có rảnh thì cũng ngồi đi.” Cô cười nói. Cao Tân Vũ nhìn chung quanh một vòng, ngồi vào ghế đơn gần cửa sổ. Tưởng Hàn Tĩnh đi ngang qua bên cạnh anh, ngồi vào hàng cuối cùng, chếch về phía sau anh. Anh buồn bực nhìn ra ngoài cửa sổ, đây coi như trốn tránh sao? Đúng thì sao. Không muốn hỏi cô những năm này cô sống thế nào, không muốn biết bất cứ chuyện gì về cô, không muốn vì bất kỳ nguyên nhân nào mà tha thứ cô ra đi không lời từ giã. Bởi vì anh sống không tốt, cô trốn tới nơi anh không quấy rầy được. Vẫn là câu nói đó, đã khiến cô ghét, vậy thì đừng về nữa. Trong lúc đó thì Tưởng Hàn Tĩnh rút từ trong túi ra một cuốn vở ố vàng, lật tới một tờ thì cười khanh khách vang cả một góc, sau đó nhìn anh không chớp mắt, trong lòng tính nhẩm trạm anh sắp xuống, đôi mắt trong veo dần dần phủ một tầng mờ mịt.
【1】 Thứ tư Editormèomỡ Trong phòng làm việc, Cao Tân Vũ vừa mới tiễn bước người bệnh, bệnh nhân kế tiếp đã lập tức xông vào. Anh quẳng bút xuống, cao giọng nói với y tá “Tiễn khách” . “Em đăng ký rồi mà.” Tưởng Hàn Tĩnh vội vàng đưa số đăng ký ra. “Nơi này là chuyên khoa nam, mời cô lập tức đi ra ngoài.” Cao Tân Vũ trước giờ ôn hòa nho nhã lại vỗ bàn. “Cố vấn cũng không được sao?” Tưởng Hàn Tĩnh ngăn cản y tá đang định mở miệng. Cao Tân Vũ nắm chặt hai quả đấm, ý bảo y tá rời đi. Sau đó cửa chính phòng khám vang lên tiếng đập “rầm”. Anh không nói chuyện với cô, mà quay sang máy vi tính sắp xếp tư liệu. Tưởng Hàn Tĩnh dùng ánh mắt vừa xa lạ vừa quen thuộc nhìn bóng lưng anh, lấy từ trong túi ra một cuốn vở, mở chiếc phong bì đã ố vàng, lúc lật tới một trang đột nhiên dừng lại, lặng lẽ đọc. Nhìn xong nội dung, cô lại bỏ cuốn vở vào đúng vị trí trong túi, cười nói, “Em muốn mời anh ăn cơm.” Cao Tân Vũ nhìn xuống đồng hồ đeo tay, “Cố vấn xong rồi à? Xong rồi thì nhanh đi đi.” “Em không có ý gì khác, chỉ muốn cùng anh ăn một bữa cơm thôi.” Cô vẫn dịu dàng nhẹ nhàng. Cao Tân Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, ấn chuông hết giờ. Y tá nhanh chóng dẫn một người bệnh nam tiến vào phòng trị liệu, ở nơi xem bệnh cần cởi quần này Tưởng Hàn Tĩnh chỉ có thể lui ra ngoài cửa. Trước khi rời đi cô nói Em sẽ chờ anh ở bãi đậu xe. Tiếng bước chân từ từ đi xa, Cao Tân Vũ lại không thể tập trung tinh thần chẩn đoán bệnh nữa. Anh dùng sức ấn huyệt Thái Dương, cả người đắm chìm trong tức giận cùng khó hiểu, không thể nào quên được. Tưởng Hàn Tĩnh, người phụ nữ độc ác tuyệt tình này là mối tình đầu của anh. Năm đó anh mười bảy tuổi, là thời kì phản nghịch chỉ biết nghịch dại, dường như tất cả giáo dục đều là nhảm nhí. Anh cứ như trúng tà lúc nào cũng phải làm chuyện khiến người lớn tức giận. Ví dụ như hút thuốc lá, uống rượu, kéo bè kéo lũ đánh nhau. Dĩ nhiên cũng không ít lần bao vây chặn đường nữ sinh giống bọn lưu manh. Nghĩ tới đây, anh cười tự giễu một tiếng. Đúng vào thời kì không biết gì đó, anh đã chặn Tưởng Hàn Tĩnh trên đường trở về nhà. Tối đó ánh trăng mông lung, nhất định là Hồ Yêu ngàn năm bám vào trên người Tưởng Hàn Tĩnh, mới có thể khiến cho anh bị ma quỷ ám ảnh điên cuồng mê luyến. “Bác sĩ, bệnh của tôi có chữa được không?” Người bệnh nhắc lại lần thứ ba. Cao Tân Vũ chợt hoàn hồn, vừa xin lỗi vừa kiểm tra người bệnh. Xem đi, chỉ cần Tưởng Hàn Tĩnh vừa xuất hiện, cuộc sống của anh không ngoài dự đoán lại rối như canh hẹ. “Bác sĩ, đều là đàn ông, anh nói xem có chuyện gì đáng sợ hơn mắc bệnh này không?” “Đừng lo, bước đầu kết luận vì tuyến tiền liệt nhiễm trùng, bệnh có thể chữa đều không đáng sợ. Cái đáng sợ là biết rõ làm như vậy sẽ không tốt với sức khỏe mà vẫn không thể khống chế.” Cao Tân Vũ mở hai tay ra, dùng thủ thế không cần nói mà vẫn hiểu giữa đàn ông với nhau để nhắc nhở đối phương. Bệnh lý dường như cũng áp dụng được cho tình yêu. Giống như người phụ nữ có gai, biết rõ chạm vào sẽ bị chảy máu lại vẫn như con thiêu thân lao đầu vào lửa ngu đần dũng cảm tiến tới, ngay cả bị coi thường cũng thành nghiện. . . . . . . Bận rộn đến rạng sáng, cuối cùng hội chẩn cũng kết thúc. Anh lê thân thể mệt mỏi ngồi lên xe. Giờ phút này trong bãi đỗ cũng chỉ còn lác đác vài chiếc xe. Anh chần chờ trong chốc lát, nghĩ đến thời gian trước mắt, vẫn nên bỏ ý nghĩ bắt xe về thì hơn. Xe chậm rãi đi về phía cửa ra vào, anh không tự chủ mà nhìn quanh, xác định lối ra không có ai “Chặn” mình thì thở phào nhẹ nhõm. Vậy mà, khi anh đang chờ thanh chắn nâng lên thì bảo vệ lại tiến đến gõ nhẹ lên kính xe. “Bác sĩ Cao, vị kia tiểu hàng ngày chờ anh để lại một lá thư.” Cao Tân Vũ nhận lấy ném sang ghế phụ. Đi không được bao lâu, anh phanh gấp dừng ở bên cạnh thùng rác ven đường, tức giận vo bức thư lại thành một cục rồi ném vào thùng rác, lại như bị động kinh đá túi bụi vào thùng rác. “Cô viết thư tôi nhất định phải đọc chắc? ! Cô cho rằng cô là ai chứ? ! Đừng có quấn lấy tôi nữa có nghe không hả? Có nghe không, có nghe không!” Mỗi lời nói mỗi hành động của anh gần như giống hệt Tưởng Hàn Tĩnh năm đó, nhưng không độc ác bằng cô, hoặc nên nói còn chưa có cơ hội ở trước mặt cô đem bức thư tình cô vắt hết óc viết ra ném vào thùng rác bẩn thỉu. Nhưng kia đó anh còn chưa nếm mùi đau khổ, thậm chí còn có cảm giác bộ dáng tức giận của cô ấy thật đáng yêu. Đi TM đáng yêu đấy đi, anh thật đáng buồn cười! Cao Tân Vũ không để ý đến hình tượng ngồi bệt ở ven đường, mười ngón tay dùng sức cắm vào tóc. . . . . . Đi rồi thì đừng có quay về nữa, tôi sớm đã coi như cô chết rồi, không đúng, là tan thành mây khói.
nhân lúc em vẫn còn ở đây