nhân vật phản diện biến thành bạch nguyệt quang

6, 《 thị huyết ma tôn 》: Xuyên thành thành tu chân thế thân văn lý bị đóng băng nam chủ bạch nguyệt quang điện cạnh chủ bá x làm thiên làm , không làm sự cả người không thoải mái nhân vật phản diện ma tôn đại nhân. Bạch nguyệt quang- là người họ yêu thời niên thiếu nhưng không có được. Vết chu sa- là người muốn kết hôn cả đời nhưng lại không biết trân trọng. Một là sự tốt đẹp không thể chạm đến; một là nỗi đau không thể ôm lấy. Trong Truyện Kiều tự kể, Thúy Vân tự bạch: "Tim đau thắt, vui sướng gì chuyện lấy thay chồng chị?". Thúy Kiều là nhân vật cuối cùng xuất hiện trong sách. Qua ngòi bút của Cao Nguyệt Nguyên, Thúy Kiều trải bao bể dâu, nói lên ước nguyện "ước mình là thiếu nữ bình thường, sống cuộc đời bình dị như bao người đàn bà khác". Thật ra thì em trai ngốc mới là nhân vật phản diện lớn nhất toàn văn, về sau anh đang khôi phục ký ức và trí lực, tương kế tựu kế giả vờ làm một vật nuôi vô hại, chờ sau khi mọi người buông lỏng cảnh giác thì anh mới lộ ra bộ mặt nham hiểm cố chấp của mình Nhân vật chính có thể trực tiếp xuyên qua bằng thân xác mình hoặc sống lại bằng thân xác người khác. Hắc Nguyệt Quang Nắm Trong Tay Kịch Bản Be. 283 14,831 Hòa Thượng Phản Diện Giả Bạch Liên Hoa. 314 23,349 Theo diễn biến của cốt truyện nguyên tác, một khi cậu đi cùng Chu Dã thì đêm nay coi như xong. Mà Hứa Mộ Trạch là một kẻ đạo đức giả, mập mờ không rõ cùng nguyên chủ nhưng trước sau không xác định quan hệ, quang minh chính đại giữ mình cho bạch nguyệt quang. Ít nhất hôm nay đi theo Hứa Mộ Trạch cũng coi như an toàn. "Đưa tôi đi…" Vay Tiền Nhanh Ggads. Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản Mới nhất lombardi firentia Cấp 4 ............ Trả lời 0 0 Báo vi phạm 7 ngày trước Mê Muiiiii Cấp 3 Chapter 36 Na9 dở nách lên xem có thâm ko mà sao thâm dữ dậy Trả lời 0 0 Báo vi phạm 9 ngày trước Mèo Béo Tu Ma Cấp 5 Chapter 5 Nhạt nhẽo ai bênh đc truyện này thì chịu Trả lời 0 1 Báo vi phạm 16 ngày trước Đông Nhi Cấp 3 Chapter 33 Tr ơi nu9 nguuuu quá đi lớn thúi đầu còn bị con nít gạt nhụcccc nào bên t chịu 🙂???? Trả lời 0 0 Báo vi phạm 19 ngày trước Đông Nhi Cấp 3 Chapter 31 T nghe rw nu9 gì mà thiên tài kinh doanh bất động sản ròi iq cao vào đọc vài chap chưa gì thấy phế vs ngu ngu rồi rw mạnh miệng lắm ha vào phế thấy mồ= Trả lời 0 0 Báo vi phạm 19 ngày trước Thỉu Năng Cấp 3 Chapter 73 Sao h xấu dữ thần zị Trả lời 0 0 Báo vi phạm 24 ngày trước Thỉu Năng Cấp 3 Chapter 71 Nhỏ này ảo tưởng, cục cứk trôi sông mà tưởng bông hồng Đà Lạt, thấy cái mặt là mít đặc ngang Trả lời 0 0 Báo vi phạm 24 ngày trước Thỉu Năng Cấp 3 Chapter 70 Thấy bộ này cx ổn với lại nu9 làm zị đúng đâu có sai,nu9 mà hk làm zậy thì đổi lấy 2 mạng, có điều nét vẽ hơi xuống ykr Trả lời 0 0 Báo vi phạm 24 ngày trước angels love Cấp 3 Chapter 70 t bắt đầu anti nu9 rr đấy t kh đọc truyện này nữa bye Trả lời 0 0 Báo vi phạm 26 ngày trước Chou Mún Kím Ck Cấp 4 Chapter 40 1 nhóm bạn gồm 2 nam 4 nữ Trả lời 1 0 Báo vi phạm 29 ngày trước Chou Mún Kím Ck Cấp 4 Chapter 21 Nu9 lớn lên giống mấy bà mẹ kế z🥹 Trả lời 1 0 Báo vi phạm 29 ngày trước Goo Junghyo Cấp 4 Chou Mún Kím CkNhìn hơi cấn cấn nhỉ😅. Y như vẽ mẹ kế na9 vậy Trả lời 0 0 Báo vi phạm 27 ngày trước Chou Mún Kím Ck Cấp 4 Chapter 20 Vãi giấy vệ sinh cx cùng nhãn hiệu Trả lời 1 0 Báo vi phạm 29 ngày trước Chou Mún Kím Ck Cấp 4 Chapter 19 Hiệu ứng trái tym nhìu dữ à Trả lời 2 0 Báo vi phạm 29 ngày trước Chou Mún Kím Ck Cấp 4 Chapter 15 Z là thk đại hoàng tử ghét hay ko ghét nam9 z Trả lời 0 0 Báo vi phạm 29 ngày trước Chou Mún Kím Ck Cấp 4 Chapter 13 Vcl tỷ tỷ muội muội dịch lộn sang thời nào r Trả lời 1 0 Báo vi phạm 29 ngày trước Trang 1 / 120 1 2 3 4 5 6 7 8 30 60 90 › » Bữa tiệc này do hội trưởng thương hội tỉnh làm chủ, tổ chức mỗi năm một lần, về cơ bản tất cả những người có máu mặt nổi danh ở khu vực đều sẽ tham nào Thành Du cũng nhận được thiệp mời, chỉ là ngoại trừ năm đầu nhận chức đốc quân ra thì hắn chưa từng xuất này có hai tấm thiệp gửi tới phủ đốc quân, một là đưa cho Thành Du, còn lại là tham mưu trưởng Nguyên bọn họ xuống xe đã khiến người đứng tại cửa đón khách hoảng hốt. Chẳng ai ngờ Thành Du lại có mặt phút sau, hội trưởng thương hội gấp rút chạy ra cái thời loạn này có tiền không quan trọng, có quyền có binh mới là vương đạo. Đối mặt với đốc quân Thành Du đứng đầu cả tỉnh, các thương nhân giàu có đều lo sợ tái trưởng tiến lên đón, nở nụ cười kính cẩn “Hôm nay đốc quân hạ cố đến chơi, kẻ hèn này không nghênh đòn từ xa, thật là thất lễ.”Thành Du khẽ gật đầu “Không sao, hôm nay ta không phải khách chính.”Hội trưởng sững sờ, luôn miệng bảo “Đốc quân cứ nói đùa.”Thành Du nhìn Đỗ Yến, đáp “Ta theo tham mưu nhà ta tới đây thôi. Em ấy vừa từ nước ngoài trở về, ta muốn dẫn em ấy đến làm quen với vài nhân vật nổi tiếng khác.”Hội trưởng nghe vậy liền hiểu được hàm ý trong lời nói của Thành Du “Không dám, không dám. Ở đây đều là người kiếm sống dưới quyền đốc quân, chẳng phải nhân vật nổi tiếng gì.”Nói xong, ông ta chìa tay về phía Đỗ Yến “Nguyên tham mưu, ngưỡng mộ đã lâu ngưỡng mộ đã lâu, sau này xin hãy chiếu cố nhiều hơn.”Hàn huyên xong, bọn họ bèn tiến vào hội Du và Đỗ Yến không mặc âu phục mà thay vào đó là quân trang, hoàn toàn bất đồng với cảnh tượng xa hoa nhàn nhã trước khắc Thành Du xuất hiện, tất cả mọi người đều ngừng trò chuyện, chào hỏi Du khẽ gật đầu, sau đó dẫn Đỗ Yến tới một góc yên tĩnh vắng cũng đều hiểu tính Thành Du, nếu hắn không thể hiện ra thì chứng tỏ hắn không thích người nào đến quấy rầy mình. Nếu đến lấy lòng hắn lúc này sẽ chỉ chữa lợn lành thành lợn què mà vậy khách mời lại tiếp tục câu chuyện còn đang dang dở song thỉnh thoảng ánh mắt lại hướng về phía Thành đốc quân, hễ thấy hắn có vẻ đồng ý trao đổi thì lập tức tiến lên Du và Đỗ Yến đứng một bên, giải thích cặn kẽ về thân phận, địa vị cùng với ngành nghề của từng người. Hắn biết Đỗ Yến không muốn trốn sau lưng hắn để tìm kiếm sự che Đỗ Yến mau chóng quen với tình hình của thế giới này chính là cách bảo vệ tốt nhất. Thành Du hiểu công tử Yến nhà hắn chẳng phải chim choàng yến trong lồng mà là đứa con cưng của trời nắng mưa thất khi dứt lời, Thành Du thấp giọng hỏi “Thế nào? Thử tiếp cận bọn họ nhé?”Đỗ Yến gật đầu, đáp “Ừ.”Thành Du ngẩng đầu nhìn sang đám người chờ từ lâu kia, bọn họ nhanh chóng đoán được ý, tự sắp xếp theo tư lịch và địa vị để lên giới mới một hai phú thương thôi mà Thành Du đã cảm thấy có chút không phú thương kia giới thiệu thì cứ giới thiệu đi, dẫn theo con gái, em gái hoặc cháu gái qua làm gì?Đương nhiên những người này đều biết tác phong làm việc của Thành Du, không giới thiệu các khuê tú đó cho hắn. Thế nhưng mục tiêu của bọn họ lại là Đỗ Du đứng đó, sắc mặt âm trầm. Đỗ Yến không hề phát hiện, lại tưởng là tập tục ở vị tiểu thư nào đó thẹn thùng tỏ vẻ sẽ để dành điệu nhảy đầu tiên tối nay cho Đỗ Yến thì Thành Du không còn nhịn nổi mà hắn ngồi ở vị trí cao đã lâu, tuy sự khó chịu lên đến đỉnh điểm song trên mặt vẫn rất thản chỉ ghé sát bên tai Đỗ Yến “Đến giờ rồi.”Đỗ Yến ngẩn người, nghi hoặc nhìn Thành Du. Bình thường thời gian sẽ không hết nhanh như bảo “Hiện tại vẫn nên cẩn thận chút.”Đỗ Yến nghĩ thầm đúng vậy, chẳng may biến mất dưới con mắt của bao nhiêu người thì nguy ngước mắt, hỏi “Vậy phải làm sao?”Thành Du quay sang nói với phú thương trước mắt “Xin lỗi, chúng ta còn có chuyện quan trọng cần bàn bạc.”Dứt lời, Thành Du và Đỗ Yến rời đi, lời mời của cô tiểu thư kia cứ thế bị bỏ người bước tới chỗ vắng nhất trên sân thượng, đối diện hoa viên. Cây cối trồng trong vườn được ánh đèn chiếu sáng, mờ mờ ảo ảo, ngoại trừ tiếng người ồn ào đằng sau và âm thanh côn trùng kêu thì chẳng thấy bất cứ vật thể nào đến khi Thành Du đóng cửa nối liền hội trường với sân thượng, xung quanh chỉ còn sót lại tiếng côn trùng rả Yến dựa vào lan can ban công quan sát động tác của hắn, khó hiểu nhướn mày “Ngươi làm gì vậy? Cứ thần thần bí bí.”Thành Du đáp “Ở bên ngoài phải cẩn thận hơn.”Đỗ Yến chưa kịp phản ứng thì Thành Du đã bước hai bước qua, sau đó chống tay lên lan Yến khẽ nhíu mày, bây giờ cậu bị vây trong lồng ngực Thành Du, loại cảm giác áp bách mãnh liệt ấy khiến cậu rất mất tự nhiên.“Ngươi…”Câu chất vấn còn chưa nói xong, đôi môi nóng rực của Thành Du đã hạ xuống. Cậu cả kinh, vô thức đẩy hắn ra song lại bị chế trụ ấn vào hôn thân mật chẳng những không bớt phóng túng mà còn càng trở nên càn Yến từ chối mấy lần song đối phương chẳng hề bị lay động, thậm chí cuốn cậu vào trong sóng tình kịch liệt hơn. Đỗ Yến miễn cưỡng duy trì lý trí, mở mắt nhìn thấy con ngươi đen kịt gần như không còn ánh sáng của Thành khẽ nhíu mày, chẳng biết đối phương lại chạm đến dây thần kinh nhạy cảm nào, hoàn toàn nằm ở gần ranh giới hắc Thành Du là con tin cũng có cái tính như thế. Bình thường trông rất ôn hòa, nhưng một khi đụng đến giới hạn lại trở nên cường thế cực Yến tự nhủ Thành Du đang mất lý trí do đó cậu không cố gắng chống cự nữa, chuẩn bị đợi đến lúc Thành Du bình tĩnh mới đẩy hắn biết bao lâu trôi qua, khí thế mãnh liệt trên người Thành Du cũng dần tiêu vẫn không lùi lại, chỉ dán lên bờ môi Đỗ Yến, nói”Chắc là có thể kiên trì đến ngày mai.”Đỗ Yến ngoảnh mặt, lạnh nhạt đáp “Buông ta ra.”Thành Du hiểu mình đang hơi quá bèn ngoan ngoãn nghe theo. Khi hắn đang định mở miệng thì bên trong hội trường bỗng có tiếng nổ lớn vang lên, sau đó là những âm thanh hoảng hốt lo không khí ám muội biến mất, hai người liếc mắt nhìn nhau rồi đồng loạt chạm vào bao Du giương súng và kéo cả rèm lẫn cửa ra để quan sát tình huống.“Không sao.”Đỗ Yến nghe vậy, đi lên phía trước. Hai người quay về hội trường, phát hiện đèn thủy tinh chẳng biết tại sao lại rơi xuống đại đống bộn bề ấy, rất nhiều tiểu thư đều vô cùng sợ hãi, may mà không ai bị trưởng thương hội luôn miệng sai người tới thu dọn tàn cục, bảo thuộc hạ qua trấn an đám mắt quá hỗn loạn, thời điểm Thành Du xuất hiện cũng chẳng có ai biết, khi có người khác nhắc mới kịp phản ứng. Ông ta áy náy, tiến lên đón “Khiến đốc quân chê cười rồi, chẳng biết bọn người hầu làm việc thế nào mà không phát hiện ra…”Thành Du không hứng thú, hắn đáp “Không sao, bọn ta còn bận nhiều việc, xin phép cáo từ trước.”Thành Du muốn đi thì đương nhiên chẳng có ai dám cản, hơn nữa ở đây còn vừa xuất hiện tai nạn ngoài ý muốn, hội trưởng thương hội sợ tái mặt tiễn hai người đến lúc ấy, người hầu dọn dẹp đống hỗn độn đi tới, cũng không biết chuyện gì xảy ra mà lại lao thẳng về phía Thành trưởng dựng đứng lông mày, đang định nổi giận thì thấy những người kia vứt đống đồ xuống đất, tay mò về phần Du có kinh nghiệm lâu năm trên sa trường nên hắn phản ứng cực nhanh, bọn chúng vừa mới hành động hắn đã đá văng hội trưởng, giúp đối phương tránh thoát sau đó kéo Đỗ Yến lăn một vòng tìm nơi ẩn súng vang lên, tiệc rượu còn đang ca múa tưng bừng bỗng chìm trong hỗn Yến và Thành Du trao đổi ánh mắt, phối hợp ăn ý tìm góc bắn tốt, bắt đầu giao chiến với đám đạo lớn hội trường bị đạo tặc đóng lại, thủ vệ bên ngoài nhất thời không thể vào trong cứu viện ngay lập tức. Trước mắt chỉ có hai người là có vũ khí, bù lại bọn họ đều rất hợp rơ, nhanh chóng đánh bại đám đạo cục diện đã nằm trong sự khống chế, phía Thành Du lại xảy ra sự Yến cũng không thấy rõ tình huống cụ thể, nói chung hiện tại đã biến thành cậu cầm sũng hướng về phía tên đạo tặc đang dùng dao găm kề sát cổ Thành cả thế, bàn tay cầm súng của Đỗ Yến vẫn không lẽ do tên đạo tặc bắt được Thành Du thấy đồng bọn lần lượt ngã xuống nên tinh thần sắp sụp đổ đến nơi. Lâm vào bước đường cùng, đôi mắt gã đỏ au, trên trán đổ mồ hôi hột, lắp ba lắp bắp nói.“Mày, mày mau bỏ súng xuống, nếu không trước khi chết tao sẽ cắt đứt cuống họng Thành đốc quân.”Lông mi Đỗ Yến rung nhẹ, Thành đốc quân? Xem ra lần ám sát này nhằm vào Thành Du bởi vì đối phương biết rõ thân phận lẫn tầm quan trọng của tặc thấy Đỗ Yến vẫn ung dung lại càng bối rối hơn, nói mà chẳng biết lựa lời “Bỏ súng xuống nếu không tao sẽ cắt cổ hắn đó! Trước khi chết có thể kéo Thành đốc quân chịu tội thay cũng không thiệt.”Đỗ Yến tiếp tục duy trì tư thế cũ, cân nhắc xác suất bắn trúng gã ta để cứu Thành Du là bao nhiêu. Nhưng đúng lúc ấy, cậu chợt bắt gặp ánh mắt kịt như nơi sâu nhất dưới đáy biển, không có nửa phần ánh sáng. Vẻ mặt bình thản khiến Đỗ Yến nhớ tới nhiều năm đứng trên tường thành giữa bầu trời tuyết, giương cung về phía Thành Du ở đằng ấy cậu định bắn trúng vai hắn, để mũi tên đó triệt để chấm dứt quan hệ tình cảm giữa hai người. Thế nhưng cuối cùng, cậu lại nhắm vào ngọc quan trên đỉnh đầu đối Bát từng hỏi cậu có mềm lòng hay không, Đỗ Yến chỉ đáp phòng ngừa vạn tại Đỗ Yến nghĩ khi đó chắc là mình đã động tâm, vì động tâm nên mới do dự, thay đổi kế hoạch lúc quan trọng tình cảm của cậu trước giờ đều vô cùng đạm bạc, động tâm rồi cũng không nhận trí bị tình cảm nhấn chìm. Đỗ Yến bối rối, trên mặt lộ vẻ chần trong khoảnh khắc ấy, thân thể Thành Du khẽ động, mặc kệ cuống họng bị cắt chảy máu, đoạt lấy con dao găm trong tay gã thế nhanh chóng xoay chuyển. Dù sao Đỗ Yến vẫn là Đỗ Yến, thấy Thành Du hành động thì lập tức bóp cò, gã đạo tặc hét lên một tiếng rồi ngã ám sát Thành đốc quân hữu kinh vô hiểm* cứ thế kết thúc, đương nhiên yến tiệc sẽ không thể tiếp tục nữa.*Hữu kinh vô hiểm gặp chuyện kinh sợ nhưng không có hiểm nguyQuân lính của Thành Du khống chế toàn bộ hội trường, tất cả khách mời đều bị thẩm vấn nghiêm ngặt, cố gắng bắt được kẻ chủ mưu trong thời gian ngắn rộn xong xuôi, lúc Đỗ Yến và Thành Du trở về dinh thự thì trời đã gần khi rời khỏi phủ đốc quân, Đỗ Yến không nhìn Thành Du lần nào, cũng chẳng nói gì thêm. Thời điểm bước vào dinh thự, cậu bèn tiến thẳng đến phòng mình, coi như không thấy Thành Du luôn đi phía sau, giơ tay định đóng cửa..Thành Du thẳng thắn dùng chân chặn lại. Áo khoác cởi ra tự lúc nào, để lộ băng gạc trên thương không sâu, khử trùng rồi dùng băng quấn chặt, mấy ngày nữa là khỏi. Đối với Thành đốc quân, vết thương cỏn con ấy chỉ bé bằng mắt hắn vẫn bày bộ mặt vô cùng đáng thương, lên tiếng “Cổ ta đau lắm.”Đỗ Yến lườm hắn, đáp “Đau thì uống thuốc, nói với ta làm chi?”Thành Du trả lời “Bận rộn cả ngày trên người toàn mùi mồ hôi, ta sợ tự tắm đụng vào vết thương rồi nhiễm trùng. Phiền em giúp ta được không?”Đỗ Yến thấy hắn kiên trì như vậy liền biết không thể nhốt đối phương ngoài cửa thêm nữa. Cậu lùi vài bước song vẫn không nhẹ dạ.“Có nhiễm trùng thì cũng là do ngươi tự chuốc lấy.”Thành Du không khỏi chột dạ, hắn cười nhạt “Không hổ là công tử Yến, tùy tiện phẩy tay là có thể giành lại giang sơn Nguyên Quốc. Ta lén lút làm gì cũng chẳng giấu được em.”Đúng vậy, khoảnh khắc Thành Du hành động, Đỗ Yến lập tức hiểu Thành Du đang cố ý để người khác uy hiếp. Dựa vào đầu óc và thân thủ của hắn, sao có thể xảy ra sơ sót không đáng có trong lúc quan trọng phần mục đích, nếu như Đỗ Yến đoán không lầm thì nó xuất phát từ mũi tên mà cậu bắn về phía hắn trên tường thành năm gì Thành Du này cũng là đầu thai chuyển thế, không phải đế vương Thành Du từng trải qua mọi chuyện. Ký ức của hắn không hoàn chỉnh cho nên mũi tên kia mới khiến hắn lấn sự lấn cấn đó lại là nguyên nhân khiến Đỗ Yến không thế tiến vào tầng mộng cảnh tiếp theo. Thậm chí Thành Du còn muốn sử dụng biện pháp ngu xuẩn để thăm dò Yến bị cái tên bỗng dưng trở nên ngốc nghếch này chọc cho tức giận đến bật cười. Thế giới thực 12 Tiền Hưng trợn mắt, dáng vẻ vô cùng kinh sợ....đọc tiếp tại đây Chương 209 Đến lúc cảnh tượng dần trở nên rõ ràng hơn, trước mắt cậu vẫn là căn nhà kia. Đỗ Yến quen cửa quen nẻo bước vào, nhìn thấy người Thiệu gia đều đang ngồi ở phòng khách như đang chờ ai đó. Chốc lát sau, ông bà ngoại Thiệu Lăng Hằng đến. Mọi… Đọc tiếp [BNQ] Chương 209 Chương 208 Tầng tiềm thức này khác hoàn toàn so với các thế giới trước đó. Nó rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ bằng một ngôi nhà, thời điểm Đỗ Yến tiến vào vẫn thấy vô cùng bỡ ngỡ. Bây giờ cậu đang lơ lửng phía trên mộng cảnh. Sau khi trải qua vài thế… Đọc tiếp [BNQ] Chương 208 Chương 207 Mặc kệ việc không gian quỷ vực đột nhiên biến mất đã gây ra chấn động không nhỏ trong đám thiên sư tiến vào quỷ vực thì ở đây, Tiếu Lang lại thuận lợi thu hồi bảy phách bị tách thành không biết bao nhiêu mảnh, dung hợp chúng làm một. Đỗ Yến… Đọc tiếp [BNQ] Chương 207 Chương 206 Sau khi Tiếu Lang xuất hiện, trên mặt hắn không có biểu cảm nào khác. Đỗ Yến nhất thời cũng chẳng rõ liệu hắn đã khôi phục bình thường hay chưa. Hắn bước về phía trước, ôm Đỗ Yến rồi hôn cậu. Đỗ Yến sững sờ nhưng không từ chối đối phương. Câu… Đọc tiếp [BNQ] Chương 206 Chương 205 Tiếu Lang vừa nói xong đã thấy hối hận. Hắn biết chấp niệm của người kia, đối phương ở yên một chỗ chờ đợi nhiều năm cũng chỉ vì khả năng ít ỏi có thể xảy ra. Chấp niệm ấy chẳng kèm là bao so với Tiếu Lang. Nếu để đối phương nhìn… Đọc tiếp [BNQ] Chương 205 Chương 204 Sau khi Đỗ Yến và quỷ vương cùng nhau rời khỏi không gian quỷ vực bèn tới một nơi vô cùng quen thuộc. Âm khí trước mắt nồng nặc như sắp hóa thành thực thể, sương đen mù mịt. Ngay chính giữa là cây gỗ đào, chứng tỏ đây là địa điểm Tôn… Đọc tiếp [BNQ] Chương 204 Chương 203 Lúc này ba vị thiên sư đã mất hết năng lực chiến đấu, nếu xuất hiện thêm một BOSS mạnh hơn cả Tôn Tấn thì chỉ có nước chết hết. Ôn Nghị Thành thấy thế bèn nhẩm chú văn, sai Đỗ Yến đứng ở ngay khúc quanh. Như vậy một khi người sắp… Đọc tiếp [BNQ] Chương 203 Vì hai chương này đã bị leak gợi ý pass ở trang ăn cắp nên mình set lại pass Nguyên nhân Đà KHÓA VĨNH VIỄN, KHÔNG MỞ. Chương 202 Quá trình tiến vào không gian quỷ vực cũng chẳng dễ chịu gì, đặc biệt là khi cưỡng chế mở thông đạo thì càng mãnh liệt hơn. Thông đạo nằm ở chỗ giao thoa giữa dương thế và cõi âm, dương khí và âm khí nồng đậm xung đột lẫn nhau, hình thành… Đọc tiếp [BNQ] Chương 202 Điều hướng các bài viết Ánh đèn vàng ôn hòa chiếu xuống một góc thư phòng, thanh niên ngồi sau bàn mặc áo ngủ bằng lụa, mái tóc trước giờ đều được trải vuốt cẩn thận nay lại để xõa vô cùng tùy ý trước này làm cho cậu thoạt nhìn trẻ hơn mấy tuổi, da thịt trắng nõn dưới ánh đèn tạo ra cảm giác trơn tay thon dài như hoa như ngọc nắm chặt chiếc bút máy màu đen viền vàng, lưu loát viết vài nét lên Yến ở trong mộng cảnh này đã lâu, gần như đã coi bản thân cậu là một người nghiêm cẩn bảo thủ và lạnh nhạt, thậm chí có chút bài xích các thiết bị điện tử tiên có điều bây giờ là xã hội hiện đại, công cụ dùng để liên lạc như điện thoại di động trở thành một thứ không thể thiếu, huống chi Đỗ Yến phải tính kế quá nhiều, không thể sống ẩn dật dụ như bây giờ, Đỗ Yến còn chưa viết xong, điện thoại trên bàn đã khẽ ngừng lại, trong lòng cảm thấy không thích bị quấy rầy nhưng vẫn cầm di động lên.【 Tạ Tư Kỳ đã tiết lộ tin tức cho Chu Nhã Lị. 】Trên mặt Đỗ Yến không có biểu tình gì, một tia bất mãn trong lòng cũng nhanh chóng tiêu tan, thay vào đó là cảm giác sung sướng khi kế hoạch đang tiến triển vô cùng thuận cục tất cả đã bắt đầu tiến vào nội dung chính, dần dần đi đến hồi cuối cùng. Nghĩ đến bữa ăn ngon sau khi mộng cảnh kết thúc, cậu cảm thấy mình hoàn toàn có thể tiếp tục chịu cướp đi quyền thế, mất đi tất cả thôi ấy mà, vì miếng ăn thì mấy thứ này đã nhằm nhò khi bình tĩnh trở lại, Đỗ Yến bắt đầu sắp xếp tình huống hiện tại, lên kế hoạch cho các bước tiếp Nhã Lị ở nước ngoài có thể kết thân với Tạ Tư Kỳ một phần cũng là nhờ công Đỗ đương nhiên sẽ không để mặc cho hai nhân tố bất ổn này tự do làm những gì mình Bá Thuận biết được thân thế của cậu vào lúc nào, bao giờ Tạ Tư Kỳ tiết lộ chuyện này cho Hạ Cẩn, đều nằm gọn trong lòng bàn tay Đỗ nay ông cụ Tạ đã bắt đầu giao phó dần mọi việc lại cho con cháu, Đỗ Yến vốn là người ông cụ coi trọng, thêm việc có tập đoàn Tạ thị chống lưng, cho nên hơn nửa nhà họ Tạ đã thuộc về Đỗ Tạ Bá Thuận đã gấp đến độ không từ thủ đoạn, thậm chí nghĩ ra cách dùng Tạ Tư Kỳ để kết thông Yến lựa chọn thời điểm này tiết lộ chuyện cậu không phải là huyết mạch Tạ gia cho Tạ Bá kể cả Tạ Bá Thuận biết Đỗ Yến không có huyết thống Tạ gia thì ông ta cũng không thể dễ dàng truyền tin tức này ra ngoài. Bởi vì trong tay Đỗ Yến có nhược điểm trí mạng của ông đại gia tộc như nhà họ Tạ, tuy ngồi ở vị trí cao nhưng không có gì là chắc chắn cả, một bước đi sai sẽ có thể dẫn đến sụp Đỗ Yến nắm trong tay có liên quan tới nhược điểm của Tạ Bá Thuận. Nếu như bị người có ý biết được động tay chân một cái thì sẽ hủy hoại cả Tạ chấp niệm của Tạ Bá Thuận đối với việc trở thành gia chủ nhà họ Tạ đã lớn đến mức sắp tẩu hỏa nhập ma, nhưng dù sao cũng lớn lên ở cái chốn phức tạp ấy, ông ta cũng chẳng ngu, biết mình không thể chọc giận Đỗ tiện đưa chuyện Đỗ Yến không có huyết thống Tạ gia ra ánh sáng chính là lưỡng bại câu thương. Thứ Tạ Bá Thuận muốn là thế lực khổng lồ của nhà họ Tạ chứ không phải một Tạ gia đã nát vậy ông ta chỉ có một lựa chọn duy nhất, đó là khiến Hạ Cẩn và Đỗ Yến trở mặt với lấy được chứng cứ liên quan đến ông ta trên tay Đỗ Yến thông qua Hạ Cẩn thì Tạ Bá Thuận mới có thể công bố sự thật về thân phận của Đỗ Yến, làm cho cậu mất đi tư cách thừa nhiên là, bao giờ bằng chứng được đưa đến tay Hạ Cẩn hay thời điểm thích hợp để lộ thân thế của mình, Đỗ Yến cũng đã sắp xếp xong chỉ cần chờ tình hình dần dần hướng tới những gì mà cậu mong đợi, để Hạ Cẩn đứng trên đỉnh đạo đức, sau đó sẽ thuận lý thành chương bị đánh bại, giao toàn bộ Tạ gia cho Hạ Cẩn là Yến đưa quyền thế trong tay Tạ Bá Thuận cho Hạ Cẩn, dùng nó làm cơ sở diệt trừ một nhân vật phản diện là cậu đây. Cho nên cậu sẽ không dễ dàng để Tạ Bá Thuận rớt đài, nếu không còn Tạ Bá Thuận thì vở kịch tiếp theo chẳng thể tiếp tục diễn tại tin tức đã lọt vào tai Chu Nhã Lị, Đỗ Yến chỉ cần chờ Tạ Bá Thuận sử dụng thủ đoạn ly gián mình và Hạ Cẩn là xong.***Chu Nhã Lị cũng không phải một người ưa liều lĩnh, sau khi cô nàng tỉnh rượu bèn nghĩ đến thông tin mà Tạ Tư Kỳ vừa nói cho mình. Cô nàng cảm thấy rất vô lý, cho nên khi nào có được chứng cứ xác thực thì mới dám đi tìm Hạ phía Tạ Tư Kỳ đương nhiên đã chuẩn bị hết tất cả, chỉ đợi Chu Nhã Lị tìm tới khi lấy được chứng cứ, cô nàng dựa theo thời khóa biểu của Hạ Cẩn, chặn người trước cửa lớp học."Anh Hạ Cẩn, em mời anh uống một tách cafe nhé?"Hạ Cẩn nhìn cô gái trước mặt, trong lòng càng thêm khẳng định những gì Đỗ Yến nói rất đúng. Tình cảm mà Chu Nhã Lị dành cho hắn có lẽ không được như bình Cẩn có ngu ngốc đến đâu thì đối với một cô gái cứ suốt ngày bám theo mình như thế cũng vẫn phát hiện ra cái gì đó sai đã như vậy, Hạ Cẩn càng phải chú ý giữ khoảng cách với Chu Nhã Lị. Hắn không muốn sự tình nháo đến mức ngay cả bạn bè cũng không thể làm được góc nhìn của hắn, tình cảm của Chu Nhã Lị đối với hắn là dựa trên thời gian sớm chiều ở chung hồi nhỏ, hiện tại hai người họ cũng đã thành niên cũng đã thay đổi quá nhiều, chờ tới lúc Chu Nhã Lị tỉnh ngộ, cũng sẽ không tiếp tục si mê không buông nữa."Xin lỗi..."Hạ Cẩn còn chưa dứt câu, Chu Nhã Lị đã tiến lên trước một bước, thấp giọng nói "Là chuyện có liên quan đến cậu của anh, Tạ Yến."Bên trong tiệm cafe ngoài trường đồ uống xong, Hạ Cẩn trực tiếp mở miệng hỏi "Em vừa mới nói chuyện có liên quan tới cậu anh là sao?"Chu Nhã Lị hiểu tính Hạ Cẩn, cũng không vòng vo nữa, trực tiếp tiết lộ bí mật "Hai người không có quan hệ máu mủ.""Cái gì?"Chu Nhã Lị nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Hạ Cẩn, cảm thấy việc này rất khả quan "Tạ Yến kia vốn không phải là người nhà họ Tạ, anh ta vẫn luôn lợi dụng anh để nắm giữ quyền lực của Tạ gia."Chu Nhã Lị phát hiện đồng tử Hạ Cẩn co rút lại vì khiếp sợ. Cô nàng âm thầm suy nghĩ, bước đi này của mình hẳn là đã đúng cô nàng cảm thấy biểu cảm Hạ Cẩn có hơi đáng sợ, nhưng vẫn bình tĩnh tiếp tục nói "Em có một người bạn là người nhà họ Tạ, đây là bí mật mà ba chị ấy vô tình tiết lộ ra."Hạ Cẩn chợt tỉnh táo lại "Những gì người nhà họ Tạ nói không đáng tin."Sự kinh ngạc qua đi, lý trí của Hạ Cẩn bắt đầu phát huy tác góc nhìn của hắn, với tính tình lãnh đạm của Đỗ Yến, nếu như hai người họ không phải ruột thịt thì người nọ sao có thể tốn công tốn sức nhận nuôi mình, thậm chí vì để dạy dỗ mình cẩn thận mà ở lại Nam Thành ba năm, rời xa trung tâm quyền lực Tạ Nhã Lị đã sớm chuẩn bị kĩ, biết nếu chỉ nói suông sẽ rất khó để thuyết phục Hạ nàng lấy một tập tài liệu trong túi xách, để lên bàn, đẩy về phía khi Hạ Cẩn mở ra xem, phát hiện bên trong là báo cáo kiểm tra sức khoẻ. Trên đó viết Tạ Thúc Bình nhóm máu O, vợ của ông cũng mang nhóm máu O nhưng ở phần cuối lại ghi Đỗ Yến là nhóm máu Cẩn xem đi xem lại báo cáo kiểm tra này, nghiến răng, biểu tình trên mặt như rời non lấp biển, vô cùng khủng Nhã Lị nghĩ rằng Hạ Cẩn đang tức giận. Dù sao người thân mà hắn chờ đợi đã lâu lại không có bất kỳ quan hệ ruột thịt nào với hắn, thậm chí chưa bao giờ nói cho hắn nghe sự này nếu suy nghĩ sâu xa một chút, liên hệ với việc nhượng quyền của ông cụ Tạ và nội đấu trong nhà họ Tạ. Chu Nhã Lị cảm thấy, chỉ cần là người thông minh đều có thể tưởng tượng ra một màn tranh đấu tràn ngập mưu ma chước quỷ của hào môn thế gia."Cậu ấy, có biết chuyện này không."Chu Nhã Lị hiểu ý Hạ Cẩn, gật đầu đáp "Hẳn là biết rồi, báo cáo kiểm tra này là lấy từ chỗ anh ta mà.""Anh Hạ Cẩn, bạn của em muốn..."Còn chưa dứt câu, Chu Nhã Lị đã thấy Hạ Cẩn cầm tập tài liệu kia đứng bật dậy, thậm chí không nói với cô nàng nửa lời đã ra ngoài cửa."Ủa, sao vậy?"Chu Nhã Lị sững sờ, tức đến mức phải đi ba mặt một lời với đối phương à?Chu Nhã Lị cũng không biết Tạ Tư Kỳ đang ở một bên chờ đợi, chỉ hay mình đã đạt được mục đích, cho nên cũng không cố gắng ngăn cản Hạ nàng ngồi tại chỗ, chờ Hạ Cẩn cắt đứt với cậu của hắn. Lúc đó Hạ Cẩn nhất định sẽ phải chịu đả kích rất lớn, cần một hồng nhan tri kỷ ở Chu Nhã Lị ở nước ngoài rất thích cướp bồ người khác, mỗi lần như thế đều khiến cô nàng cảm thấy mình rất có sức hấp nhiên, Hạ Cẩn không giống vậyHạ Cẩn mới lao ra ven đường, liền ngừng này không hề đơn giản. Nếu bọn họ không phải cậu – cháu ruột thì chỉ có thể tháo xuống một phần gông xích đeo trên người hắn mà thôi. Đỗ Yến nghĩ thế nào Hạ Cẩn hoàn toàn có thể đoán Yến chỉ coi hắn là một vãn bối, Hạ Cẩn có thể hiểu được tại sao đối phương lại cảm thấy vậy, bởi vì ngay từ đầu Đỗ Yến đã dùng thân phận trưởng bối xuất hiện trong cuộc đời của vậy, Hạ Cẩn chợt tỉnh táo lại. Bây giờ tuy hắn có lập trường nhưng lại chưa có năng lực để bày tỏ tấm thích một người nào đó thì nên để đối phương làm những gì mình muốn, có được thứ mình Cẩn bắt đầu nghĩ, Đỗ Yến muốn làm gì, thích cái gì thường cậu sinh hoạt rất gò bó, không có yêu cầu quá cao về vật chất, quần áo mặc dù được đặt làm riêng nhưng cũng không nhiều, đều là những kiểu dáng vô cùng đơn giản. Xe cũng là loại xe thương vụ an toàn, tính năng ưu việt, thậm chí nhà ở cũng chỉ cần thoải mái là mà cậu hắn muốn rốt cuộc là gì Cẩn nghĩ, mỗi lần Đỗ Yến nói với hắn những chuyện tranh đấu nhau trong Tạ gia mới lộ ra chút hứng thú, tuy chỉ là thoáng qua nhưng Hạ Cẩn vẫn nhanh chóng nắm bắt được tâm tình đối họ Tạ à? Hạ Cẩn không có hứng thú với nơi chướng khí mù mịt như Tạ gia. Chỉ có điều nếu như cậu hắn thích thì Hạ Cẩn có thể giúp cậu dành lấy tất vậy, Hạ Cẩn xoay người, trở lại tiệm cà phê."Xin lỗi, vừa mới nghe tin có hơi không khống chế được." Hạ Cẩn ngồi đối diện Chu Nhã Lị."À." Tuy Chu Nhã Lị cảm thấy ngạc nhiên vì Hạ Cẩn bỗng dưng lại xuất hiện, song cũng không nói gì thêm."Bạn em muốn gặp anh hả?" Hạ Cẩn khôi phục lại dáng vẻ ôn hòa như trước, khóe miệng nở một nụ cười lịch sự.

nhân vật phản diện biến thành bạch nguyệt quang