nên gọi anh là thầy hay chồng

Jagadish Vasudev (sinh ngày 3 tháng 9 năm 1957), được tôn là Sadhguru là tác giả của nhiều cuốn sách hay. Cuốn sách của ông Inner Engineering: A Yogi's Guide to Joy và Karma: A Yogi's Guide to Crafting Your Destiny là những cuốn sách bán chạy nhất do The New York Times kiểm chứng. danh sách bán chạy nhất . Ông chủ nọ gọi về cho vợ biết là phải làm việc trễ tối nay. Gọi xong, ông mời cô thư ký xinh đẹp đi ăn và ông ta gặp may được cô ta rủ về phòng mình! Hai tiếng sau, ông vào phòng tắm sửa soạn lại để trở về nhà. Bỗng ông ta […] Tôn vinh những "anh hùng nhí". Lễ Vinh danh 2022 - The Hero In You của Apax Leaders được tổ chức online với với ý tưởng sân khấu là không gian vũ trụ mang nhiều ý nghĩa. Hai chương trình học đáng chú ý nhất của Apax là Orbit (quỹ đạo) và Galaxy (thiên hà) gợi mở ra không gian Đôi mắt trong veo của em, nụ cười xinh đẹp của em, sự thuần khiết của em, mọi thứ của em tôi đều muốn chiếm hữu của riêng mình. Tôi nguyện dùng cả phần đời còn lại để thương yêu, chăm sóc và cưng chiều em luôn mãi. Chúc bạn có những phút giây thư giãn khi đọc truyện Nên Gọi Anh Là Thầy Hay Chồng? tại Vietnovel Origin! Anh em đồng hao là hai người cùng làm rể một gia đình, tức là hay người này lấy hai chị em ruột làm vợ. Tương tự, chị em đồng hao có thể hiểu là hai người cùng làm dâu một gia đình, tức là lấy 2 anh em trai làm chồng. Theo giải thích của Từ điển văn hóa Hưng Yên thì Gọi ông là chú hay anh? - Tuổi Trẻ Online 12 thg 9, 2010 — Cách xưng hô này thường do người lớn hơn chủ động gọi. … người lớn tuổi đưa ra là không có bà con cô, dì, chú, bác dây mơ rễ má gì cả nên …. => Xem ngay Vay Tiền Nhanh Ggads. Thầy từ trên cao, 2 tay bỏ vào 2 túi quần, đanh mặt nhìn xuống. Tôi kéo khoé miệng cười giả lả- Hi anh!Ổng nheo mắt rồi ngồi xuống bên cạnh, tôi quay qua hỏi- Anh làm xong rồi hả?- Anh ăn dâu không? đưa trái dâu kề lên miệng ổng. Thầy há miệng cắn lấy, rồi nhăn mặt nhăn mày khiến tôi nhìn mà buồn cười không thể tả- Trời, sao chua dữ thần vậy?- Vầy mà chua á, ngọt muốn chết, dâu nhà anh đó mà chê!Tôi bĩu môi lấy 1 trái khác cho vô miệng nhai cho bõ ghét , ổng nheo mắt nhìn tôi ăn ngon lành bắt đầu móc mỉa- Tại mới ăn giấm, nên nhai gì cũng thấy Nữa... riết anh tào lao quá đi!Tôi đưa mắt lườm ổng tỏ vẻ không phục, thầy đưa 2 tay dang rộng ra đặt lên lưng ghế, bắt đầu kể chuyện vu vơ- Hồi còn sống, ba mẹ tôi hay ngồi ở băng ghế này lắm! Đến khi qua đời rồi, thỉnh thoảng chiều tối vào tầm giờ này, chú quản gia cũng thấy bóng họ vẫn còn ngồi ổng dứt câu 1 cái, tôi buông rổ trái cây xuống tái mặt lao đến ngồi thẳng lên đùi, quàng tay ôm lấy cổ ông không dám hó hé gì nữa! Nhớ thêm lại chuyện lúc chiều gặp mẹ thầy, càng khiến tôi gắt gao ôm ổng chặt thêm. Tôi vùi mặt vào cổ thầy, miệng bực dọc- Anh chơi kì quá nha?Ổng bật cười vì chọc tôi được 1 vố tái mặt, 1 tay đặt lên đùi, 1 tay bám lấy eo tôi. Lúc này tôi ngờ ngợ mình bị ăn quả lừa rồi, nên bặm môi đẩy thầy ra hậm hực, toan muốn ngồi lại vị trí cũ bên Sao riết càng ngày anh càng lầy vậy? Khó ưa dễ sợ!Thầy giữ tôi lại, có ý không cho tôi di chuyển, mặc tôi dây dưa giằng co đẩy người ổng ra, ổng bực bội gọi lớn- Mẹ ơi! Vợ con nó ngang nè mẹ! Tối nay mẹ nhớ về dạy dỗ lại dùm con nha!Tròng mắt tôi cứng đơ lại, nhìn ổng như muốn nhai nát đầu ổng ra. Ông nội này ngày càng mất nết dễ sợ. Yêu đương khỉ gió gì với ổng chứ. Tối nay mà mẹ của ổng về thật, tôi thề tôi sẽ kí đơn li dị không chút do dự nào. Thấy tôi trắng mắt nhìn, không dám động đậy tay chân nữa, ông thầy già nhìn tôi bụm miệng cười- Cái mặt này nhìn vậy mà chết nhát!- Kệ kênh mặt đáp, ổng nhéo mũi tôi 1 cái rồi ôm tôi vào lòng, miệng thở dài- Lâu rồi mới được thư thái như vầy! Sau này về già, em có muốn về đây ở không?Về già ư! Không biết chúng tôi có thể hạnh phúc sống với nhau đến đầu bạc răng long không nhỉ? Nhưng nếu quả thật được như vậy, sẽ thật là hạnh phúc biết mấy. Tôi khẽ gật đầu trả lời- Em siết tôi chặt thêm, miệng vẫn không quên chọc ghẹo- Mai mốt có già rồi, em đừng bướng bỉnh như thế này nữa nha. Bây giờ còn trẻ, anh còn chịu được, sau này về già em mà còn như vậy! Anh nhồi máu cơ tim chết 1 cái, là cho e ở lại ôm hận khóc trong cô đơn, lúc đó ráng mà Xì, lúc đó em sẽ kiếm thêm ông già nào bầu bạn, thay thế anh sống qua ngày, anh cứ khéo Em...Ổng trợn mắt bặm môi, 2 tay nắm chặt thành quyền tức nghẹn không nói nên lời, khiến tôi đắc ý cười thắng lợi. Con ngươi ổng co lại, đưa mắt qua lườm tôi, miệng đay nghiến- Được...được lắm! Vậy thì hằng đêm tôi sẽ hoá thành 1 con quỷ già hung ác, đứng trên đầu giường bóp cổ cho tới khi nào em quy tiên theo tôi thì mới Ác lầm bầm chửi ổng trong miệng, rồi tự nhiên sực nhớ ra- Ủa anh. Mình đi hết rồi, chị Như ở nhà 1 mình làm sao?Nghe tôi hỏi tào lao, ổng cau mặt- Thay vì quan tâm người khác, em nên dành thời gian tu tâm dưỡng tánh của mình đi!Ổng vừa dứt lời thì điện thoại trong túi quần thầy vang lên. Ổng móc ra, là 1 dãy số lạ. Thầy gạt qua rồi đưa lên tai, miệng trả lời- cự li gần, tôi hoàn toàn có thể nghe thấy giọng chị Như qua loa điện thoại- Anh Vũ hả? Mọi người đi đâu hết rồi, em sợ quá!- Em sợ thì khoá cửa phòng cho chắc rồi đi ngủ sớm đi. Anh đang bận lắm! Bye dửng dưng trả lời rồi cúp máy trong tích tắc, miệng lầm bầm- Mốt con nhỏ này chết linh lắm nè!Tôi phì cười vì sự độc mồm độc miệng của thầy. Chúng tôi dùng bữa tối rồi trở về phòng ngủ, định bụng nghỉ ngơi sớm để ngày mai chuẩn bị cho giỗ chạp. Do lạ chỗ và buổi trưa có ngủ 1 giấc, nên tôi không thể nào vào giấc được. Và hình như thầy cũng vậy, ổng cũng trằn trọc qua lại đủ tư thế. Nên tôi lên tiếng hỏi- Anh không ngủ được hả?- Ừm, chắc do buổi trưa ngủ sâu quá!- Em cũng vậy!Thầy gác chân lên đùi tôi, đầu nhổm dậy chống lên tay. Nhìn tôi hồi lâu rồi hỏi- Có muốn anh kể chuyện cho em nghe không?Má ơi! Làm như tôi là trẻ lên ba, trước khi ngủ phải được nghe truyện cổ tích hay gì? Tôi đảo con mắt 1 vòng suy nghĩ rồi nói- Anh có chuyện gì để kể?- Chứ em muốn nghe chuyện gì?- Ừm...em muốn nghe về chuyện tình của ba mẹ nghe dì Phương nói rằng, ba của thầy thương mẹ thầy dữ lắm. Bất chấp tất cả để đến được với bà. Đến khi bà mất, ông cũng đau lòng đi theo. Chuyện tình của ba mẹ thầy vang danh 1 thời luôn mà. Nghe tôi nói vậy, thầy mỉm cười rồi xác nhận lại- Em muốn nghe lắm sao?-“ Anh mau kể đi mà.” Tôi túm lấy tay thầy lắc lư hối thúc. Còn thầy nhíu cặp chân mày, ngước mắt lên suy nghĩ- Để anh nhớ lại cái, chuyện này anh cũng nghe kể lại thầy hồi đó là công tử thuộc giới thượng lưu, con của 1 trong Tứ Đại Phú Hộ thời đó, nổi tiếng giàu có và danh giá nhất nhì vùng. Ông cũng được qua Tây Tàu học vài năm rồi mới trở về quê hương để cai quản, kế thừa sự nghiệp gia đình. Ông tên là Khổng Thành Vương, hay còn gọi là cậu hai Vương. Đến tuổi dựng vợ gả chồng, mặc cho ba mẹ ông - hay nói cách khác là ông bà nội của thầy mai mối, coi mắt biết bao thiên kim tiểu thư đài các, con của các gia đình danh gia vọng tộc thời đó, nhưng ông vẫn không vừa ý 1 ai. Cho đến khi 25 tuổi, theo quan điểm hồi xưa là đã khá lớn tuổi trong việc dựng vợ gả chồng rồi, ông vẫn lẻ bóng. Vì là con trai độc nhất và là con của bà Cả, còn bà Hai và bà Ba lại sinh toàn con gái, nên ba mẹ ông lo lắng hối thúc khôn nguôi. Nhưng do trời sinh tính cách ông quá ngang tàng, cố chấp cái này có gen, nên ba mẹ ông đành bó gối chịu đam mê săn bắn, nên trong 1 lần cùng vài người bạn lên rừng ở trên Lâm Đồng săn thú vật hoang dã. Do háo thắng đuổi theo 1 con nai mà bị tách đoàn nên ông lạc vô rừng sâu. Do không phải là dân bản địa, ông hoàn toàn mù đường. Chỉ biết men theo con suối, hy vọng có thể tìm được ngôi làng nào đó của người dân để hỏi thầy là con của 1 lương y vô cùng tâm đức, nhưng gia cảnh lại nghèo khó trên Lâm Đồng. Ngày bà sinh ra, cây hoa liễu trước nhà trổ rất nhiều bông, nên ông ngoại thầy mới đặt tên là Hoa Liễu. Lúc bà tròn 18 tuổi, xinh đẹp, ngoan ngoãn lại giỏi giang nên mặc dù nhiều trai làng ngỏ ý cưới xin, nhưng ông ngoại của thầy cũng chưa vừa ý 1 đó, mẹ thầy cũng lên rừng hái thuốc. Do là vào mùa hè nóng bức, giữa rừng sâu nước độc lại chẳng có ai, nên bà liều mình cởi đồ xuống suối tắm tiên, vì mồ hôi chảy nhễ nhãi quá rồi!Chẳng may vừa lúc ba thầy đang lạc đường đi qua, nên bao nhiêu cảnh xuân của bà lồ lộ ra hết trước mặt ông. Ông xấu hổ quay mặt, tính âm thầm bỏ đi trong lặng lẽ, không cho bà biết sự hiện diện của mình. Nhưng khi vừa nhìn thấy khuôn mặt đẹp như tiên giáng trần của bà, ông bị sét tình đánh trúng. Nên cứ ngơ ngẩn ngắm bà đang ngâm mình dưới suối. Mái tóc bà dài, mượt, đen lay láy, do thấm nước nên dính bết theo đường cong trên ngực và lưng, tương phản rõ rệt với làn da trắng sữa long lanh dưới ánh mặt trời. Hai bầu ngực căng tròn hồng nhuận của thiếu nữ vương những giọt nước chảy xuống dưới eo con kiến khiến yết hầu của ông giật giật. Vì thân hình của bà quá nóng bỏng, đốt cháy con mắt của ông hơn cả ánh mặt trời chói chang trên kia. Khi bà cười, má phải lún xuống 1 núm đồng tiền duyên dáng càng làm ông chết đứng tại chỗ. Tình thế của ông lúc này như kiểu nhìn phát yêu luôn không cần suy nghĩ. Một vài ý định bậy bạ tăm tối nảy ra trong đầu chàng trai trẻ đang hừng hực sức xuân. Bà là người con gái đầu tiên khiến ông rung động và cảm thấy vừa mắt, ưng ý bà quay lại thấy có người thanh niên đang chăm chăm nhìn mình không chớp mắt. Theo phản xạ, bà hoảng hốt la lên với lấy quần áo của mình trên vách đá để che kín người lại. Ba thầy thấy bà đang sợ hãi, vội định thần lại, xoay mặt đi, miệng xin lỗi bà rối rít. Giải thích thanh minh rằng mình đang bị lạc, cần tìm người chỉ đường xuống núi. Bà vội vàng bận quần áo vào người, quàng giỏ thuốc lên vai, bẽn lẽn xấu hổ nhìn ông hỏi có muốn đi theo bà không? Bà dẫn đường cho đi. Thật ra khi nhìn thấy vẻ ngoài hào nhoáng, xuất chúng của ba thầy, tâm hồn thiếu nữ trong bà cũng đã rung động vui mừng đồng ý cảm ơn bà, rồi giành lấy giỏ đựng thuốc của bà mà mang lên vai mình. Hai người vừa đi vừa trò chuyện, tìm hiểu hỏi thăm nhau. Nghe giọng nói dịu dàng thắm thiết và rất đỗi gần gũi của bà, ông lại càng yêu mến bà hơn. Bà dẫn ông đi băng qua nhiều cánh rừng, thỉnh thoảng dừng chân lại nghỉ ngơi dưới những gốc cây cổ thụ to lớn mấy trăm năm tuổi. Suốt quãng đường, ông cứ nhìn bà say đắm khiến bà thẹn thùng đỏ bừng hết 2 gò má. Lấy hết can đảm của mình, ông nắm lấy tay bà hỏi- Em đã có ai chưa?Bà chỉ ngại ngùng lắc đầu, ông vui mừng khôn xiết kéo bà ôm vào lòng giữa khu rừng tràn ngập tiếng chim kêu ríu rít. Trên đầu họ, những đàn bướm đủ màu sắc đập cánh bay phấp phới dưới những vòm lá xanh ngát, bị ánh mặt trời xuyên thủng. Những tia nắng vàng chiếu từng đường thẳng rọi xuống 2 con người yêu nhau từ lần gặp đầu tiên. Bạn đang đọc truyện Nên Gọi Anh Là Thầy Hay Chồng? full đã hoàn thành của tác giả Hạnh Pinky. Lại bắt đầu 1 năm học mới, năm nay là năm 3 đại học rồi nên tâm trạng tôi đây chả còn hồi hộp, bỡ ngỡ như mấy mắm sinh viên mới vô trường đang lóng nga lóng ngóng tìm người quen như thế kia. Thang máy kêu "ting" tới lầu 6, tôi thất thểu tìm phòng học 603 theo chỉ định của học phần ở cổng thông tin trên website của trường. Nay đầu năm nên dân chúng có vẻ hơi vắng, chắc lại còn chưa muốn tạm dừng những cuộc chơi trong hè hay vẫn còn dưới quê lên thành phố không kịp. Ngó đồng hồ đã 6h50, còn 10 phút thầy cô sẽ vô lớp, tôi ráng lôi ổ bánh mì ra gặm cho đỡ đói. Chưa kịp táp miếng đầu tiên thì bọn lâu la trong lớp bắt đầu xì xào " Giáo viên mới vô khoa mình năm nay đó tụi mày, đúng soái luôn, chị tao khoá trên nói bữa giờ mà tao không tin" , " trai đẹp đâu ra vậy tụi bay? Dạy lớp mình môn này hả?" vàn bình luận nhốn nháo vang lên trong lớp. Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể đọc thêm Ông Xã Vô Tâm Phu Nhân, Còn Muốn Chạy? hay Mạt Thế Trùng Sinh Bạn Gái Hung Tàn Khi tôi quay trở lại phòng làm việc của thầy, thì ổng vẫn còn ngồi trên bàn đọc tư liệu gì đó. Mặc dù lúc này đang còn giờ nghỉ trưa, đây là 1 tấm gương sáng cho việc lao động hăng say đến quên thân quên mình. Do ban nãy khi dùng bữa xong, tôi có xin thầy cho tôi ngồi nói chuyện với anh Nam 1 lát. Vì anh có 1 số vấn đề muốn tâm sự và nhờ vả tôi. Thấy tôi mở cửa bước vào, thầy đặt mắt kính xuống bàn, nhìn tôi cười nhếch mép- Em đọc bao nhiêu cuốn ngôn tình chỉ để đi tư vấn hôn nhân và tình yêu hả? Chuyện mình lo chưa xong khoái đi lo chuyện thiên hạ.....Lại đây, anh ôm cái tung tăng tiến đến gần, sà thẳng vào lòng, ôm lấy cổ thầy ngồi mà không cần nói Sao anh không vô nghỉ đi, làm gì làm hoài vậy hả? Anh không biết mệt sao?- Anh chờ em. Bữa nay có kẻ theo anh đi làm, nên hứng khởi vô cùng tuôn trào. Kiểu này chắc ngày nào cũng phải dẫn em theo, rồi cho em ngồi đó để anh ngắm lấy động lực vừa nói vừa áp 2 tay mình lên má tôi ép lại, cho mỏ tôi chu ra y chang mỏ con cá nóc khi bị phình, rồi kéo mặt tôi lại hôn “chụt, chụt” vài cái. Tôi có vấn đề này trăn trở, nên nhíu mày hỏi thầy- Anh, công ty quá trời chị đẹp luôn, lại giỏi giang và học thức nữa, sao trước đây anh lại không chịu ai? Tại sao phải là em?- Ai biết, Hà Dĩ Thâm của em nói sao thì anh làm vậy nhướn mày gian xảo trả lời tôi. Khá lắm ông thầy già, nắm bắt rất tốt. Tôi oái ăm hỏi tiếp thêm câu này- Ví dụ em mà không xuất hiện, có bao giờ anh cứ thế mà ở vậy đến già không?- Có Vậy là trước đây anh không có hứng thú gì với phụ nữ luôn hả?- Coi như là Chà, nếu như con Mỹ cũng không xuất hiện luôn, có bao giờ sau này anh với anh Nam cũng không có hứng thú gì với phụ nữ, rồi 2 người lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy lại...Ây da...Tôi đỏ mặt tía tai khi nghĩ tới cảnh ấy, lấy 2 tay úp mặt lại, tự tưởng tượng bậy bạ trong đầu. Ông thầy già nghe tôi nói chuyện tào lao xong, bỗng sững người trợn mắt, cả người căng cứng vì không nghĩ tôi có thể mở miệng ra nói được vấn đề đó. Ổng giật tay tôi ra khỏi mặt, dùng 1 tay bóp chặt 2 má tôi lại, khiến tôi đau hết cơ hàm, không thể nói được gì chỉ biết la ú ớ. Thầy đanh giọng mắng mỏ con heo hư đốn, đầu óc chỉ chứa toàn bã đậu- Ăn nói hàm hồ cái gì đây hả? Ăn có thể ăn bậy, nhưng nói nhất quyết không được nói bậy nghe chưa hả? Anh đã dạy em sao? Không phải tía lia muốn nói gì thì nói mà. Cái miệng này của em xem ra chưa sưng nên chưa sợ đúng không?Dứt lời, ổng há mỏ cắn cái phập lên đôi môi chuyên buông những lời nghiệt ngã dành cho ổng, không chút lưu tình. Nghiến 1 cái đau dã man muốn lọt 2 tròng mắt rớt ra ngoài. Tôi giãy nảy đập lên ngực đẩy người ổng ra, tay đưa lên bưng cặp mỏ sưng tấy như miệng cá trê của mình muốn trào nước mắt. Người ta có bầu rồi mà còn không tha, hở chuyện cái là cắn, cắn gì cắn hoài. Ui da cái mỏ của tui. - Có dám nói bậy nữa không?- Em không dám, em không chắp tay xin lỗi, không dám hó hé hay tưởng tượng vớ vẩn trong đầu gì nữa. Thầy tắt vi tính, bế tôi từng bước tiến vào phòng nghỉ phía sau chỗ ổng làm việc. Nhẹ nhàng đặt tôi xuống giường, sau đó tắt đèn cho tối 1 xíu để dễ chợp nằm cạnh, nghiêng người nhìn về tôi, tay đặt nhẹ lên chiếc bụng phẳng lì, chưa nhấp nhô miếng nào của con chửa đôi này. Rồi cúi người xuống, hôn nơi đang chứa 2 ”chú nòng nọc” nhỏ sắp thành tinh của ổng mà dịu dàng tình cha con rất đỗi thiêng liêng này, tôi lại ấm lòng, đưa tay rờ lên mặt ổng vuốt ve. Thầy áp tay mình lên bàn tay tôi, rồi kéo lại đôi môi của ổng, hôn nhẹ nhàng từng ngón làm tôi rung động, con tim yếu đuối lại xuyến xao không ngừng. Khi nhìn đôi mắt chứa đầy tình yêu mãnh liệt của tôi, thầy mềm lòng nhịn không nổi, phủ đôi môi quyến rũ của mình xuống. Tôi kịch liệt đáp trả. Đã bảo rồi, sáp lại nhau làm chi thể nào cũng có chuyện. Rồi có mần ăn được cái giống gì đâu. Thiệt á! Thầy cứ như vậy hoài.... tôi thích lắm, khà hôn trượt dần xuống cổ, cũng là lúc chiếc đầm của tôi bị tuột ra rồi liệng ở góc nào không biết. Hai nụ hoa được kích thích đang sưng tấy lên, bị ổng dày vò hết nhào, nắn rồi mút cho khỏi ngóc đầu lên nổi nữa. Chết cha tụi bay chưa? Này thì khoái ngóc. Đôi môi rời xuống eo, xuống bụng rồi triền miên xuống 2 bắp đùi, cứ tham quyến từng tấc da thịt khiến tôi rạo rực, đê mê không thể kiềm chế được. Nhưng tôi biết, nên dừng lại ở đây thôi, xuống nữa là sợ không nhịn nổi mà phiêu quên cả lối về, sấp nhỏ trong bụng còn xíu xịu à! Lỡ có chuyện gì lại hối hận không kịp. Nên ngóc đầu dậy nhắc nhở- Anh...đừng làm nữa, em không quan hệ được khẽ thở dài tiếc nuối, cụp đôi mắt tràn đầy ham muốn của mình xuống, khép 2 chân của tôi lại rồi nằm về vị trí cũ. Sau đó kéo tay ôm tôi vào lòng, đặt 1 nụ hôn nhẹ nhàng lên trán, mắt ổng nhắm chặt lại như để kiềm chế dục vọng đang trào dâng trong cơ Anh nằm xíu rồi 1 giờ thiếu gọi anh dậy nha!Thấy tội ghê chưa, tôi xót xa mím môi nhìn ổng, đúng là không cam lòng để ổng chịu đựng như vậy. Nghĩ là làm, tôi nhanh chóng tuột khỏi vòng tay của thầy rồi luồn người xuống- Em làm cái gì vậy, ngủ giữ tay tôi lại, cúi đầu hỏi. Còn tôi cười lém lỉnh- Trưa nắng nóng, em thèm ăn kem!———————-Khi thầy mặt mày vui vẻ sáng láng, tràn đầy sự thoả mãn bước ra ngoài tiếp tục làm ca chiều. Tôi với điện thoại bắt đầu nhắn tin hỏi thăm con Mỹ, nhằm là cầu nối kéo 2 con người đang xa cách vì hiểu lầm về lại với Chim sẻ gọi đại bàng nghe rõ trả lời! - Nghe Sao rồi, mày và anh Nam đang có vấn đề gì sao?- Chia tay rồi!- Sao vậy??? Có chuyện gì mà đang vui vẻ lại chia tay???- Tao chán rồi, tao mệt rồi! Từ giờ tao sẽ méo tin thằng nào nữa, không yêu đương khỉ gió gì nữa cho mệt Gọi điện thoại nói chuyện đi, rồi kể đầu đuôi cho tao nghe được không?Sau đó cuộc gọi Messenger được kết nối, khi nhìn thấy khuôn mặt của con Mỹ, má ơi nó thảm thiệt sự. Hai con mắt sưng húp bọng đỏ luôn, anh Nam mà thấy cảnh này chắc đau xé ruột xé gan luôn cho xem. Thấy tôi, như có người tâm sự, nó rấm rức, nước mắt lại trực trào- Anh Nam...ổng lừa dối tao. Ổng lén lút qua lại với con em gái nuôi mới đi du học trở về. Tao thất vọng về ổng quá, hoá ra tình yêu mà ổng dành cho tao, chỉ là sự chịu trách nhiệm. Tao không cần thứ tình yêu ấy. Có phải ổng lại nhờ mày nói chuyện với tao phải không? Thôi khỏi đi, tao không nghe ai đâu. Tận mắt tao chứng kiến rồi, mày khỏi thay ổng giải thích với tao nữa. Từ từ tao cũng quên được ổng thôi, đừng lo cho này tôi đã được anh Nam kể cho chi tiết rồi, anh cũng đã nhận mình sai do không quyết đoán và rạch ròi ngay từ đầu, để dẫn đến cớ sự như thế này. Một sáng nọ, em gái của 1 người bạn thân lâu năm trở về nước, sau mấy năm qua Sing du học, anh cũng quý mến nó nên cũng coi như em gái của mình. Nhưng nó đâu hay biết là anh đã có con Mỹ rồi. Nên sáng sớm bấm chuông cửa nhà anh um sùm, anh ra mở cửa thì nó lao vào lòng anh ôm lấy ôm để. Con Mỹ từ sau nhìn thấy nên hơi hết hồn, định kéo anh ra hỏi cho ra ngô ra khoai thì anh đã đẩy con nhỏ đó ra trước. Sau đó quay lại giới thiệu với con Mỹ rằng đây là em gái nuôi, em của bạn thân anh. Cũng nói khéo với con nhỏ kia là anh đã có vợ xong 1 cái, mặt con kia thu lại vẻ hớn hở. Nó nhìn con Mỹ cười chào kiểu thách thức khiến con Mỹ phần nào đánh hơi được nguy hiểm tiềm tàng rồi. Mấy ngày sau, ngày nào nó cũng kiếm chuyện đến nhà chơi, mang cho anh Nam cái này, mua cho anh Nam cái kia. Tối tối là tiếng báo tin nhắn điện thoại của anh Nam cứ vang rùm beng- Anh ngủ chưa?- Anh ăn cơm chưa?- Bữa nào qua nhà em chơi nha!Con Mỹ nó điên máu lắm, nên làm ầm lên với anh Nam 1 trận. Anh hiểu ý vội xuống nước hạ hoả nó, nói rằng anh không có bất cứ quan hệ mập mờ nào với nhỏ đó cả, tất cả chỉ dừng lại ở tình anh em lâu năm thôi. Có gì anh sẽ nói khéo với nó, mong bà xã đại nhân mau chóng nguôi giận, cho hạ thần “làm 1 phát” rồi buổi chiều khi anh Nam chở con Mỹ về nhà, tự dưng anh lại nói với nó là lên nhà trước đi. Anh đi giải quyết công việc 1 xíu rồi về, thật ra là anh đi tìm con nhỏ đó để nói chuyện thẳng thắn và rõ ràng, tại sợ con Mỹ biết anh đi gặp riêng, lại hiểu lầm đâm ra suy nghĩ nhưng giác quan của phụ nữ mà, sao qua được mắt chị. Con Mỹ book Grab xe ôm lén đi theo anh, thất vọng vì anh đang trên đường đến nhà con nhỏ đó. Nhưng con Mỹ chỉ dám nhìn từ xa thôi, nên cơ bản không hề nghe được cuộc trò chuyện trong sân giữa anh Nam và con đó ra sao. Nhưng nó thấy, là chính mắt nó thấy anh Nam cùng con trà xanh đó trò chuyện gì đó, rồi con đó vội nhào đến hôn lên môi anh Nam, khoảnh khắc ấy nó đau lòng nhắm mắt quay vội lưng lại. Không dám chứng kiến tường tận cảnh tượng đau đến tan nát cõi lòng ra đàn ông ai cũng vậy, nó nghĩ rằng bản thân được sinh ra là để giống Maleficent, bị cắm cặp sừng dài to tướng lên đầu. Người ta bị cắm 1 lần là thấy đau muốn xón ruột gan rồi. Đằng này là bị đến 2 lần, chua chát quá, tàn nhẫn quá! Nó chả buồn lao đến làm ầm lên như lần nó bắt gặp thằng bồ cũ dan díu với con bạn hồi xưa. Tự nhiên trong lòng lại thấy tan nát đến nguội lạnh, đau đến chả còn cảm xúc nào cả. Rồi quay đầu kêu bác tài trở về nhà, âm thầm gom đồ ra đi không muốn vương vấn thêm điều gì. Nhưng đôi khi, việc tận mắt chứng kiến, chỉ là 1 nửa của sự thật thôi. Nó đâu biết rằng khoảnh khắc nó vừa quay lưng là anh Nam đã đẩy con nhỏ đó ra xém té xuống đất. Tức giận đùng đùng mà ăn nói lớn tiếng sừng sộ với con nhỏ đó đâu. Thế là cháy hết 1 căn nhà! Năm nay là năm xảy ra quá nhiều biến cố với tôi, có thể nói từ khi gặp thầy cuộc đời tôi vốn bình yên bắt đầy dậy sóng. Có những chuyện tôi không biết bấy lâu, nay lại được phanh phui. Nó khiến tôi bất ngờ đến hoảng chủ nhật, tôi vội vàng quét dọn nhà cửa chuẩn bị đến trung tâm dạy vẽ thì ba mẹ tôi đứng trước mặt, nói rằng có chuyện cần nói với tôi. Từ lúc nào tôi bắt đầu sợ mấy cái “chuyện cần nói” của ba mẹ tôi rồi, vì vốn chả phải những chuyện tốt Vy Anh! Ba mẹ thật lòng xin lỗi con. Chuyện này chỉ có con mới nói giúp được ba mẹ ơi! Lại chuyện gì nữa đây? Lòng tôi bắt đầu nhấp nhỏm lo Chuyện gì vậy ba mẹ? Đừng làm con sợ?- Thật ra, thật ra...chồng sắp cưới của con là người chu cấp cho con ăn học từ năm lớp 11 tới Hả? Là sao, ba mẹ nói vậy là sao?Tôi trợn mắt hỏi, còn ba mẹ tôi thì cúi gằm mặt, rụt rè nói những câu sét Năm con học lớp 11, thật ra mẹ đã muốn cho con nghỉ học đi làm công nhân rồi. Có 1 người đàn ông tự xưng là học trò cũ của mẹ ruột con, đến nhà hỏi thăm tình hình của con ra sao. Lúc đó là người khác cơ, không phải chồng con, mẹ nghĩ chắc là người làm của nó. Ba mày thật thà đi nói người ta là mẹ tính cho mày nghỉ học. Không hiểu sao hôm sau người ta đòi chu cấp cho con ăn học đến tốt nghiệp đại học luôn, còn yêu cầu lo cho con ăn uống đàng hoàng, không cho đi bán hàng hay rửa chén phụ người ta nữa. Hàng tháng, người ta chuyển khoản tiền vào tài khoản. Ba mẹ tham lam không nói chuyện này cho con biết mà lấy tiền đó tiêu sài sắm sửa. Vì đã nhận tiền nên tiếp tục cho con theo học nhưng vẫn bắt con đi làm vì thấy việc học hành của con tốn kém, sợ hụt phần tiền đó dư ra không nhiều. Thấy con sắp tốt nghiệp nên nghe bạn mẹ nhờ mai mối, mẹ mới đưa ảnh con vì nghĩ con ra trường rồi người ta sẽ không chu cấp nữa, sợ gia đình lại thiếu hụt chi tiêu. Nên mẹ mong con lấy chồng giàu cho đời con đỡ khổ, có thể cho chúng ta nhờ cậy sau này. Vy Anh! Mẹ biết là mẹ sai với con nhiều lắm!Rồi bà ôm mặt khóc nức nở làm tôi không hiểu chuyện gì xảy ra. Hai tai tôi lùng bùng, đầu óc trống rỗng đến mông lung. Tôi đờ người không biết phải phản ứng sao, bà lại sụt sùi nói tiếp- Người ta mua cho con cái xe tay ga mới, mẹ lấy đi đưa lại cho con chiếc cup cũ. Điện thoại mẹ đang sài thật ra cũng là người ta gửi cho con. Còn có cái laptop đẹp lắm, mà mẹ lỡ bán mua vàng đeo rồi! Trước đó người ta gặp con lúc đi làm ở quán nước, có gọi điện thoại hỏi dằn mẹ, mẹ kêu tại con chán quá nên làm chơi cho hết ngày. Hôm qua lúc con đi làm, chồng con biết hết chuyện xuống nhà trách mắng ba mẹ. Tao với ba mày sợ muốn xanh mặt, đâu nghĩ người đó là chồng mày đâu. Thôi coi như ba mẹ xin con, tuy mẹ không có công sinh nhưng cũng có công dưỡng. Mong con khéo ăn khéo nói với chồng con 1 tiếng giúp chúng câu nói như những nhát dao cắt vào tim tôi. Tôi rất sốc, muốn đập đầu vào tường cho tỉnh táo. Nhớ lại lời thầy nói là gặp lại tôi lúc tôi học lớp 11, rồi còn ý tứ khác thường của thầy mỗi khi nhắc tới ba mẹ tôi thật ra là có 1 câu chuyện khác đằng sau. Còn 2 người mà tôi gọi là cha là mẹ, nỡ lòng nào lại lợi dụng tôi như vậy. Lúc họ đồng ý cho tôi học đại học nói rằng vì lời hứa với mẹ ruột tôi, tôi mừng muốn cảm động vì nghĩ họ cũng thương và quan tâm mình! Giờ đây biết sự thật, tôi giận đến nỗi cắn môi muốn bật máu, họ tàn nhẫn với tôi đến thế còn mặt dày xin tôi nói giúp sao. Đúng là 1 câu chuyện hài đến đau lòng. Người mình gọi là cha mẹ đi thoả thuận với người ngoài để lấy tiền cho con mình ăn học. Thật là 1 trò đùa!Tôi khóc không nổi, ba mẹ thì cứ năn nỉ xin lỗi nài van tôi. Tôi nuốt cục tức trong lòng mà chỉ muốn đứng dậy, lao nhanh ra ngoài đường vì không muốn ở trong ngôi nhà giả dối này giây phút nào Con trễ giờ làm rồi, con đi đây, chuyện đó để nói lao đi thật nhanh vì không muốn nhìn thấy họ diễn kịch nữa. Bước ra khỏi nhà, nước mắt tôi mới trào ra ngoài, cảm giác tủi thân cô đơn bao bọc khiến vai tôi khẽ run. Tôi cứ lái xe đi theo quán tính với 1 mớ hỗn độn trong đầu. Đến khi hoàn hồn chỉ nghe tiếng hét của mọi người xung quanh ” Ê, ê coi chừng”.Một chiếc ba gác chở hàng mất thắng từ sau lao tới làm tôi trở tay không kịp. Tôi ngã xuống đường 1 cách mạnh bạo, đã thế còn bị lôi đi 1 đoạn, đầu óc tôi quay cuồng mơ hồ không rõ sự việc đang xảy ra. Mọi người xung quanh hô hào vội đỡ tôi dậy mà hỏi han không ngớt. Tôi đau đớn nhưng vẫn ráng trả lời " con không sao, con cám ơn" cho họ yên tâm. Nhưng cổ tay trái tôi đau quá, tôi không thể cử động nó được, hình như bị gãy rồi. Chân trái tôi cũng không thể trụ vững, nguyên mảng cơ thể bên trái bị trầy trụa từ tay xuống chân, hên sao cái mặt tiền tôi còn nguyên. Thấy tôi không thể ngồi dậy, máu me khắp người, 1 bác xe ôm chạy tới đỡ tôi lên xe cùng 1 bà thím tốt bụng nhanh chóng đưa tôi vào bệnh viện gần đó, còn xe tôi được gởi lại 1 nhà tôi may mắn gặp được những người tốt bụng trong lúc hoạn nạn. Đưa tôi tới bệnh viện rồi dìu vào phòng cấp cứu xong xuôi, 2 bác tốt bụng mới ra về. Tôi có gửi tiền bồi dưỡng cho 2 bác nhưng họ nhất quyết không lấy. Các cô y tá vội vàng hỏi han tình hình rồi sơ cứu các vết thương cho tôi. Họ yêu cầu tôi gọi người nhà lên làm thủ tục tôi lại thấy chua xót, tôi thực sự có người nhà không? Lúc này tôi không muốn gọi cho ba mẹ tôi lên chút nào cả. Thấy tôi do dự cô y tá hỏi- Em là sinh viên dưới quê lên thành phố học hả? Không có người nhà sao? Em có bạn bè hay người quen gì không gọi lên giúp em tôi gọi nhờ con Thanh hay Mỹ quá! May ra lúc này mình còn có những người bạn. Tôi dùng tay phải chưa què móc điện thoại trong túi quần, toan mở máy bấm số con Mỹ thì 1 dãy số lạ hoắc không có trong danh bạ gọi tới- A lô, ai vậy ạ!- Vy Anh hả?Giọng nói người nam đầu dây bên kia nghe rất quen tai, nhưng tôi vẫn chưa nhận ra là Dạ đúng rồi ạ! Cho hỏi ai vậy ạ!- Tôi đây! Chồng sắp cưới em ra là thầy Vũ. Nghe giọng thầy tự nhiên tôi thấy mình như bám vào được 1 chiếc phao cứu hộ. Tôi lí nhí trả lời- Có chuyện gì không thầy?- Em đang ở đâu?- Dạ..dạ...Không biết tôi có nên nói với thầy là tôi mới gặp tai nạn xe và đang ở bệnh viện không? Đang phân vân thì thầy gằn giọng khiến tôi phát " Làm gì mà ấp úng dữ vậy? Nói mau, em đang ở đâu?"- "Dạ ở bệnh viện, em mới bị tông xe." Tôi lí nhí trả Trời ơi! Sao giờ mới nói. Bệnh viện nào nói mau, nhanh Dạ, bệnh viện Thủ Đức tắt máy cái "rụp" chỉ quẳng lại tôi 1 câu "chờ tôi lên liền". Chú lái xe ba gác gây tai nạn lúc này đã có mặt, nom chú nghèo khổ ốm yếu nên tôi không đành lòng làm khó dễ gì, tôi kêu chú về đi tôi không sao cả. Chú rối rít cám ơn, vội vàng dúi vào tay tôi ít tiền bồi thường nhưng tôi nhất quyết không nhận, nên chú xin tôi số điện thoại để có thể hỏi thăm tình Vũ như tia chớp, chưa đầy 20 phút đã có mặt ở cửa phòng cấp cứu. Sự xuất hiện như nam thần của thầy làm cả ê kíp y tá nữ trong bệnh viện nháo nhào. Thầy của tôi là ánh mặt trời, đi tới đâu toả sáng chói loá đến đấy. Thấy tôi ngồi trong góc phòng, người trầy trụa từ trên xuống, quần áo 1 bên rách bươm rướm máu, tay thì bị nẹp, chân thì sưng phù tím bầm, trông tôi thảm hại đến đáng sợ. Thầy bước vội vào trong đứng trước mặt tôi, hàng chân mày cau lại, nộ khí bừng bừng- Em bị quái quỷ gì thế này? Khi tôi cố lết cái xác với tâm hồn chứa nhiều suy tư phiền muộn về tới phòng ngủ. Thầy đã chờ tôi ở nhà từ lúc nào rồi! Bữa nay thật lạ, ổng đi làm về lại ra ngoài ban công nằm dài trên ghế, đưa tay gác trán suy nghĩ về 1 nơi xa xăm nào đó. Bỗng điện thoại của thầy ở trên bàn kính bên cạnh reo lên. Sau khi nghe người ta thông báo xong về 1 chuyện gì có vẻ rất nghiêm trọng, thầy hốt hoảng- Hả, Mất rồi sao? Tôi biết rồi, tôi sẽ thu xếp. Cám ơn cậu nhiều!Thầy cúp máy rồi tôi lại nghe thấy tiếng ổng thở dài tiếc nuối. Cả người toát ra vẻ mất mát và buồn trĩu vô cùng nặng nề. Khiến tôi nép người sau cánh cửa mà tâm trạng đã không tốt, trông thấy ổng cô đơn, buồn phiền thế này càng trở nên bi sầu hơn. Thầy nói mất là mất cái gì ta? Các dự án hay nhà đầu tư như lời chị Như nói. Chả lẽ ba chị ấy đang âm thầm ra tay rồi sao? Tôi đau khổ xoè 2 bàn tay trắng của mình ra vì không thể giúp gì được cho thầy, cảm giác đau đớn bất lực không thể tả thành lời. Con Thanh nói đúng ”Nghèo không phải cái tội. Cái tội là nhà tớ không giàu.” Nghĩ tới ba mẹ mình tôi lại càng thấy oải chè đậu. Ba vợ người ta có thể giúp con rể tiến xa lên tới đỉnh, còn ba tôi lại báo hại con rể mình lùi thêm vài bước. Hỏi sao không rầu không chán cho được!Thầy đứng lên và định bụng đi vào nhà, nhưng quay lại thấy tôi đang đứng thần người nhìn, ổng vội tiến đến hỏi- Em về nãy giờ sao không lên tiếng vậy? Đứng thù lù 1 đống làm người ta muốn giật mình bắn cố gắng trở về trạng thái bình thường. Kiềm chế và che giấu hoàn toàn cảm xúc đau buồn trong lòng của mình từ ban nãy tới giờ. Ráng vẽ nụ cười nham nhở trên miệng để chọc ghẹo ổng- Bộ anh ăn ở xấu xa, ác đức quá hay sao mà không ai làm gì cũng giật mình vậy?Ổng đưa nguyên bàn tay rộng lớn của mình úp lên cả khuôn mặt của tôi như muốn bóp lấy- Tại cái bản mặt của em nó xấu tàn canh quá mà, nên anh mới thấy hết hồn. Thôi vô tắm đi cưng, rồi anh đưa em đi ăn với học Anh Văn nè. Lát anh có chuyện phải đi gấp. Tôi đẩy tay thầy ra khỏi mặt mình rồi nắm lấy, lộ rõ vẻ lo lắng không che giấu được mà hỏi- Anh đang gặp chuyện gì nghiêm trọng lắm phải không?Thầy hơi ngẩn người, nheo mắt nhíu mày nhìn tôi- Ủa có chuyện gì đâu, sao hôm nay lại có người tự dưng đa sầu đa cảm quan tâm đến chuyện cá nhân của tôi thế này? Thường ngày kêu không thèm quan tâm đến tôi mà ta?- Em không nói giỡn mà, em hỏi nghiêm túc đó!Tôi nghiêm mặt hỏi thầy, còn ổng phì cười xoa đầu tôi trấn an- Em điên quá, suy nghĩ tào lao. Thôi vô tắm rửa dùm tôi lẹ đi. Tui đói rung người rồi nè! Dứt lời ổng đẩy người tôi vào phòng tắm hối thúc, không để tôi ở lại hỏi nhây nữa. Có lẽ thầy không muốn tôi suy nghĩ quá nhiều về chuyện của thầy. Vì ổng luôn muốn tôi được vui vẻ, hạnh phúc, vô tư vô lo như bạn bè cùng trang lứa. Thầy từng nói với tôi rằng “Cả đời của em anh sẽ gánh tất cả, còn đời của anh cũng hãy để tự mình anh gánh. Em chỉ việc ngồi yên quạt mát và lau mồ hôi cho anh được rồi, em hiểu không?” Nhưng tôi không cam lòng nhìn thầy bị như vậy, vì mình mà ổng bị tiểu nhân hại đến mức thân bại danh liệt. Nói chứ đàn ông họ cần phải có sự nghiệp và danh vọng trong tay. Để có thể chứng tỏ bản lĩnh và uy quyền của mình như chúa tể sơn lâm vậy. Vì bản chất của họ là háo thắng và thích thể hiện tưởng tượng trong đầu nếu 1 ngày thầy mất đi tất cả, bàn tay trắng hơn cả tờ giấy. Chắc thầy sẽ rất sốc và bần thần lắm! Tôi thề nếu thầy lỡ có lâm vào tình cảnh bi đát như vậy, tôi vẫn dám dũng cảm nắm tay và yêu ổng nhiều như lúc trong tay ổng đang có tất cả như bây giờ. Sẽ kề bên, sát cánh và động viên thầy không ngừng nghỉ. Và bàn tay sẽ không bao giờ buông ổng ra dù trời có sập xuống ngay trên đầu. Nhưng.....giờ vẫn còn kịp để tôi có thể ngăn chặn và làm cho điều đó không xảy ra được. Nói gì thì nói tôi sẽ không thể chịu được cái cảnh nhìn thầy đau khổ như thế đâu. Tôi không hề muốn trông thấy cái viễn cảnh ấy tí nào cả!Tắm rửa xong xuôi, tôi và ổng xuống hầm lấy xe và ghé vào nhà hàng The Sushi Bar để dùng bữa chiều. Tại tôi nói tôi thèm mấy món cơm cuộn của người Nhật. Bữa nay cả tôi và thầy bỗng trầm lặng hơn thường, cả 2 kêu nhiều món nhưng lại ăn rất ít. Thầy thì cứ đăm chiêu suy nghĩ về điều gì đó, còn tôi lại chăm chú ngắm ổng để xem có thể nhìn ra điều đó là điều gì. Tôi khẽ chạm tay mình lên bàn tay của ổng đang đặt trên bàn. Nhẹ giọng nói- Em xin lỗi, từ trước tới nay em không hề giúp gì được cho anh cả. Anh đang gặp chuyện gì rắc rối lắm phải không? Em có thể giúp được gì cho anh không?Nghe tôi lên tiếng, thầy xoay qua nhìn tôi, đôi mắt vốn đang thâm trầm bỗng bừng sáng, nụ cười dịu dàng vốn luôn dành cho tôi lại xuất hiện- Bữa nay em bị vong Triệu Vy dựa vào hay sao mà dịu dàng nết na quá vậy? Lo ăn đi nè má nhỏ của tui ơi! Tui đang suy nghĩ về chuyện làm ăn thôi, chứ có gì đâu mà em cứ đoán già đoán non, rồi mặt mày chù ụ như đưa đám vậy hả? Cười tươi lên cho anh làm ăn được coi. Nhìn cái mặt của em bây giờ là ông Thần Tài muốn quay đầu xe rồi!Bàn tay tôi nắm chặt lấy tay thầy thêm vài phần, thu hết vẻ nghiêm túc mà chân tình nói- Em sợ anh đang gặp chuyện gì rắc rối nên giấu em. Tại thấy từ chiều đến giờ anh cứ trầm ngâm nên em hơi Trời, bộ em thương tui nhiều lắm hả? Sợ tui buồn hay gặp chuyện gì đến vậy sao? Vậy nói tui nghe câu nào coi được được chút xíu, để lấy động lực mà sống tiếp chống cằm nhìn tôi cười, như muốn chờ tôi mở miệng nói gì đó ngọt ngào theo đúng ý ổng. Tôi mỉm cười gian xảo, vươn cổ hôn “chụt” lên má thầy 1 cái, rồi sẵn thì thào vào tai ổng câu này, vì không muốn mọi người xung quanh nghe thấy- Cố lên nha anh yêu! Tối nay rảnh rảnh làm vài nháy!Thầy 2 tay đỡ chán, đầu cúi xuống, híp mắt bật cười thành tiếng, miệng lầm bầm nói nhỏ 1 mình- Em xin lỗi cô nhiều lắm! Em sơ suất dạy cháu nó đổ đốn thế này rồi!Thầy dừng xe trước cửa trung tâm Anh Ngữ gần nhà. Trước khi tôi mở cửa xe bước xuống, ổng phải kéo người tôi lại hôn tới tấp trên mặt mày tôi như thủ tục thường ngày, mỗi khi tôi rời ổng đi đâu đó. Thấy tôi bước vào cửa, ổng mới yên tâm cho xe chạy đi. Khi xe của thầy hoà vào dòng xe cộ đang cùng lưu thông trên đường, rồi xa tít mất dấu. Tôi quay ngược trở ra, không muốn đi học nữa. Đúng thế, là tôi cúp tiết. Bước chân nặng nề đi dạo đến công viên gần đó để có thể bình tâm suy nghĩ. Lựa cho mình 1 góc ghế đá trống gần đường, để có thể ngắm đường phố tấp nập xung quanh. Cả người toát ra sự cô đớn trống trải và nhiều tâm sự nặng Làm sao con khóc!Tôi giật mình ngước lên sau tiếng nói của người đàn ông nào đó, đã giả giọng Mr. Bụt trong mấy vở tuồng kịch Tấm Cám. Dưới ánh đèn đường, bóng dáng thằng Khoa từ trên ngó xuống nhìn tôi mỉm cười. Nụ cười ấm áp như vầng thái dương ban ngày chiếu sáng, sưởi ấm sự lạnh lẽo cô đơn đang lan rộng tối mịt trong lòng tôi lúc này. Tôi vội quệt nước mắt đọng trên mi, cười nói đáp lại nó - Đi đâu đây cha nội?Thằng Khoa ngồi xuống cạnh tôi, đưa tay vỗ đầu tôi nhè nhẹ, giọng an ủi vụng về- Mày cười nhìn đẹp hơn á, khóc trông xấu thấy Ơ hay, tao có khóc đâu, bụi bay vào mắt nhởn nhơ mặt, tỏ vẻ vô tư như mọi khi đáp lại nó. Nó cười khẩy rồi nói tiếp- Có chuyện gì buồn à? Chồng già mày đâu rồi! Sao để mày lông bông ngoài đây? Không sợ xe hốt động vật hoang dã đi ngang tống mày vào sở thú sao?Tính thằng này không khịa tôi là nó không chịu nổi hay gì á. Tôi lườm nó miệng lầm bầm- Thằng quỷ mất dạy. Tao đang ngồi đây bế quan để tu tâm dưỡng tánh, mong ngày nào đó có thể tu thành chánh quả. Đâu ra mặt chó mày ở đây xuất hiện, phá đảo chuyện tu luyện của tao thế này. Mà ủa? Xe mày đâu. Tự nhiên quởn quởn ra đây vậy?Nó hất cằm chỉ về chiếc Audi Q5 đang đậu gần đó, rồi quay lại trả lời tôi- Tao mới bên nhà ba mẹ tao về, đậu dừng đèn đỏ ở góc kia. Thấy mày băng qua đường trước mặt xe tao mà trông mặt mày cứ như mới bị chó cắn. Nên dừng xe tấp vào hỏi thăm mày nè. Mà sao? Chuyện đầu đuôi thế nào? Kể khúc giữa tao nghe, xem tao có thể giúp mày chuyện gì được không?- Ồ, đâu có gì đâu. Ở nhà riết buồn chán quá, nên ra ngoài đi dạo cho khuây khoả xíu thôi. Con gái tụi tao mà, lúc nắng lúc mưa mày ơi!Tôi nhún vai trả lời nó cách bình thản, còn nó thì tự nhiên nghiêm túc đến kì lạ, nhìn thẳng vào đôi mắt tôi nói rằng- Vy Anh à! Có lẽ, đã đến lúc tao nên mở lòng bắt đầu 1 mối quan hệ với người khác ha!Tôi hơi đơ người, khi nó tự dưng lại nói chuyện này với mình cách thẳng thắn đến nghiêm túc như vậy. Nên vội thắc mắc hỏi- Ủa? Thì mày quen đi Khoa. Tao có quyền cấm mày được à, tao còn cầu mong cho mày được hạnh phúc không thua kém gì 2 con mắm kia đâu, thiệt đó! Tự dưng bữa nay mày bị gì vậy cà?- Bộ mày không hề cảm nhận được rằng, lúc trước, tao đã từng rất thích mày hay sao hả con ngốc kia? Đánh giá từ 75 lượtCứ ngỡ rằng con tim này quá sắt đá không muốn mở lòng với ai, nhưng ngày mà em ngã vào lòng tôi thì bức tường băng giá ấy sụp đổ. Đôi mắt trong veo của em, nụ cười xinh đẹp của em, sự thuần khiết của em, mọi thứ của em tôi đều muốn chiếm hữu của riêng mình. Tôi nguyện dùng cả phần đời còn lại để thương yêu, chăm sóc và cưng chiều em luôn thêm »Các chương mới nhất Chương 94 Chốt Đơn End Chương 93 Nhìn Chung 3 Con Cũng Nhàn Chương 92 Khổng Ái Ái Chương 91 Em Muốn Đám Cưới Như Thế Nào Chương 90 Con Nhà Người Ta

nên gọi anh là thầy hay chồng